Nói tới chuyện này, Hứa Kiến Hải cũng rất buồn bực.
Sao chuyện tốt như vậy lại không đến lượt gã ta.
Bà Hứa cũng hơi tin con trai lớn của mình không dính vào chuyện này, nhưng ngẫm nghĩ vẫn thấy khó chịu, bà ta la hét: "Nhất định là con nhỏ chết bầm đó mang may mắn của nhà ông Hứa đi rồi, bằng không sao nhà ông Hứa không bằng trước đây, mà nó lại gặp may như thế.""Không được, mẹ phải đi vái thần, phải đòi may mắn của nhà ông Hứa về."
Nghe thấy bà Hứa nói nhảm, Hứa Kiến Hải lập tức bảo: "Mẹ, bỏ qua chuyện này đi." nhà mắn là cho của Hứa Bà Hứa này quyết ông rằng kiên may." ta mỏ chui, vào Cô biết nhiều muốn có rất người ngày mỗi.
Nam công để thường mà cô ta Hứa, muốn ta cô làm không coi Nam việc cũng được Nhưng. ngờ mất Lý về nghe trạng chuyện càng này lải tâm phải nhải, Không Tĩnh còn nhẫn nhà kiên. nhát đàn qua bầm thôn đó hèn Con sao chết vùi làm, chôn lấy ông này mới sau cả lại một thằng phải đời, ra trong sống không đời nên nhỏ một.
Bình thôn là vấn độ thể không nhiên, Lệ ta nông Cô làm việc phụ đương, nữ một có như không trình công người lại học Chu. máu thì cũng ta Lúc này Lý nhàn, đến thể con vậy không chưa nếu có nhà năm ấy ở chuyển nhiều rỗi anh như Hứa hộ đường, cô suýt mức hộc khẩu Tĩnh thì. không này Chuyện với cô động chúc cô, ta cô mừng người đã cần có ta ta, chủ ngóng nghe nói. vẻ phải việc, Bình vang như làm công Chu cũng Lệ làm đi Nếu. sao gây là Con tai nhỏ thứ chuyện chính, này họa một. làm ta ở diện cứ qua cần thà cô nên năm bộ vợ, những cán của không sĩ chút công Cho ta cô tiền nhà. cô ngày thế sau, mỏ tới cả cô thang ta phải này mặt không ta trước, này Sau nào lang phải sẽ đi sống? nay biết hôm mỏ sẽ tới Nam, ta đã tin sớm Cô được Hứa Nam. ngơi xin Kiến nổi không đi nghe, bèn nghỉ tức, về nghỉ nữa Hứa lập Sinh. cũng thời tạm người phục như năm ta không ta công vụ, Nhưng vụ đó viên nhân thích việc cô khác người mà cảm giống làm nhà thấy cô địa chủ phục. cắt hắn ta đứt quen họ trong nhà người hệ bàn cả mặt mỏ, còn không và cùng biết nói đoàn sau gái nay ta hắn con ta, chuyện giữa ngay tụ thể này đã đều cuối có ta anh, luận hệ quan hôm Người quan với Nam Nam biết trước này. mặc cũng Bà Hải Kiến sự ngăn phòng cản nhải vào Hứa, trong của ta chạy cứ lải kệ. tốt Đối thôn Nam nói đi đây Hứa như phải học Nam nông mà từng sao, việc là công chưa cô gái với không? liên không khác người, chúng biết rồi hay quan đã, bây tới ta thì người giờ để nữa đi, ta không Nó cho thần vái không. đến cô gái trong việc việc công tốt còn rồi, ta sắp Nói nhà là đó làm, của mỏ con ăn đi chính. bẩm Tĩnh này chuyện trong, Lý cũng Lúc lẩm thị trấn này đang."trong tôi Làm biết sao chuyện mỏ?""ta mắn mang nó để sao may Đó, thể chứ có nhà đi của chúng là? đòi ở không ai phải, vái nhà biết về, sợ thì gì Mẹ mẹ đi. sắp xếp Hứa Lý phải con Sinh, là Tĩnh nào hỏi thăm Kiến có có, Còn đường người không?"đạo có, này công anh nói cũng, không cũng lãnh đi bảo về nó Anh việc Hứa, là thể phải sao làm chuyện không không ai anh. xứng nhiệm vợ chủ, việc phận đâu Công với như cô vậy thân như ta. này quản cũng không bộ phận lý Tôi. hôm né Hứa Nam một là nay nhiên ngày vì tới không Nam Vì nghỉ Kiến muốn, nên đương Sinh phải mà đón Nam Nam tránh, mỏ Hứa xin sắp Hứa.
Hơn nữa, con bé tới thành phố cũng không sao, cần gì phải bảo nó về."
Dựa vào lương tâm để nói chuyện, mặc dù con gái và hắn ta đã còn không quan hệ.
Nhưng nếu cô thật sự có chuyện tốt, Hứa Kiến Sinh cũng không đến mức thật sự làm khó dễ con gái của mình.
Lý Tĩnh không thích nghe lời này của hắn ta, không vui nói: "Anh Hứa, anh hồ đồ rồi, nếu thật sự để nó tới thì chẳng phải sau này người ta sẽ biết con gái nhà chúng ta cắt đứt quan hệ với chúng ta."
