"Đã vậy còn chịu đói khát đến nỗi cơ thể yếu gầy, khiến họ nếm mùi cực khổ bần hàn… là thế này, mình quả nhiên là người gánh vác trọng trách lớn lao." Hứa Nam Nam tự động viên bản thân.
Vì được nghỉ phép nên Chu Phương đến nhà Chu Lệ Bình, nhà Ngô Tình ở thị trấn nên cô ấy cũng về nhà.
Tương Lệ Lệ cũng không thấy đâu, chỉ còn lại hai chị em Hứa Nam Nam vui vẻ yên ổn ở trong ký túc xá.""mà Không gì, có ấy chị thấy vui. lời không Nhưng biết và họa đã Tiểu, Tiểu và đúng chuyện Hạ chú Mãn này nói, mọi nếu, gặp người những Mãn, cả không thể để như sẽ cô. được học đấy cấp của em cũng Tuổi ít hai nhất phải. còn nhanh em Giáo cơ học hỏi khen, em viên thế sao đấy nữa thông còn minh. đổi đã nói, số không thay giúp họ cũng của đã nhớ mới Nhắc, đỡ chị phận rất Hạ em bọn ngoa chú cô hai nhiều. cho năm để năm để muốn ba thi cô, vì làm đề sớm khi cô bài cô giáo nghiệp, học hai ra Sau thêm muốn tốt còn nghị viên lấy. nhưng điểm sắc không đạt thật quá điểm, được thi xuất đã tiêu mức tuy, được làm sự là Kết cô qua được chuẩn.
Hứa còn ba cô trình theo Nam thì khóa học học thì, một năm theo là hết lý kết học chương của Hứa chí, thúc Nam kỳ Nam học Chuyên thậm nghĩa đúng ngành chưa Nam thể không. gần cuối ngày càng kề Thời, càng lạnh càng lúc cửa cũng ải năm càng tiết."em giảng, biết viên thứ ạ ơi em hết, chú rồi đã kia trước những giáo cho em hết, cho Chị Hạ dạy luôn ấy. mới kỳ bàn đi chị lúc, mọi chuyện thủ đấy cấp thăng Cuối tốt thi với người phải phải tranh năm.
Chị chú, sao Hạ không dạy vậy là thể nói ạ ơi. vẻ lòng không Nam Hứa nghĩ đến trong nằm giường, vui khỏi cười chuyện bật Nam trên này."
Tiểu nụ Mãn Nam học cô việc khuôn của Hứa hỏi, ánh nở mặt lấp mắt thấy Nghe lập tức nhắn mình về, cười nhỏ Nam lánh của bé. em, À nào, trường này, học này mà Tiểu Mãn ở thế dạo? đèn cười thấy Nam chị Hứa hỏi dầu Mãn ánh buồn, Chị Nam tập đang cười, Tiểu làm Hứa: "thế, gì bài dưới bực? hiện kinh, của biểu Tuy Nam nhiên lớp Hứa Nam phú học đã trong khiến thiên ngạc giáo viên.
Nam lòng cô cũng Nam phần đầu của Hứa, sờ nặng bé sờ có trong nề.""trả sao lời em Thế? ràng là dạy do không Rõ được, nói lại Hạ chú chứ ra sao.
Hạ biết Hứa Nếu khỏi họ mấy thôn thể tốt rời chú có thì." cô cho thể chú làm vậy, làm gì không lĩnh làm quy bao có Bánh nhiêu ít, bản đi nhiêu bất Hạ có thế được được bấy thì bánh nhưng nào thì cô kể lại. chú người Hạ mọi biết là rất tốt là giáo một rằng bé muốn Cô để viên. nhàn phụng chú tuổi ấy ông cho để dưỡng, sẵn cũng an già Cô Hạ được lòng. sau cả hoãn thu cô trước Nam chuyện, trạng tâm được khỏi chuyện không nặng đó trạng trĩu hơn, Hứa thể cổ ra Nghĩ mấy làm không gom năm tâm đến hòa đồ của kể xảy thấy Nam cũng này.""nói tiểu của trường học ở là thôn học Em."Hạ năm, nhé đón ta hãy về năm chúng cùng quê với Tiểu mới chú sang Mãn. không để chờ lý lẽ thành phố có có, bây lòng đợi ở được còn của chú sự và sống Mãn nuôi Tiểu phí vẫn sống Hạ tưởng cơ trại và, Nếu giờ vào giúp dạ cuộc đỡ có hội cô trồng không đang. ngôi chỉ Nam cũng thi cho bắt kết trường đang nên, trở Không bận đầu đầu Hứa thúc Nam bắt hơn học học chuẩn mỏ mà kỳ hầm nơi khóa rộn bị." thì tâm hơi trạng Lúc Mãn hụt này hẫng có câu ra nói Tiểu Hứa.
Mọi người đều đã học gần hết, để cô ở lại trong trường thêm lãng phí thời gian, quả thật cũng có phần phí phạm.
Hơn nữa Hứa Nam Nam cũng nói rất hiên ngang: "Lúc này còn rất nhiều đồng chí đang đợi được tiếp nhận giáo dục.
Em mong được tốt nghiệp sớm một chút để có thể nhường vị trí cho những người đang cần.
Bớt đi em thì thầy cô có thể dạy được thêm một học sinh nữa ạ."
