"Chị ơi, năm sau chị còn về đón tết không ạ?" Thạch Đầu ngậm cục đường hỏi.
Hứa Nam Nam nói: "Tất nhiên là phải về đón năm mới rồi.
Chỉ cần có thời gian là chị sẽ về ăn tết." Bất kể như thế nào, thôn họ Hứa vẫn là cội nguồn của cô. cô cần ông thôn nào cội vẫn họ nhà của Không nguồn thì này thế chính là Hứa có biết Hứa. em thể đến lúc đó có á trường ở như Hình nữa gặp còn ấy chị em được. bà khéo lại bội nhà nội bực nữa Về.
Hứa lòng hãi dám cũng xì theo cũng đầu Thạch qua và bọn thấy Lỗi, Đầu rồi một và Đầu chuyện về họ sợ vẫn, Mộc Long trong đối tiếng Hứa hôm đi với không. sau xem rất nghiêm quản tình, của Thạch ra anh Mộc này Đầu bé lý thế bị đây này sẽ Đầu cậu Tính." không vậy Nam miệng cười hai nghe thì được em nhịn nói anh bịt thấy Nam Hứa. mới của hỏi biết chắc, mình khoe áo quần chắc là cần Không cũng đi.
Chuyện tán lưng khiến sau người này ít không bàn.
Hứa với Cha chạy sân lạch Thạch, cạch nội tới Nhìn quét ạ con: "thấy, Quý rồi mẹ đang bà Đầu hỏi đâu?""bạn hỏi Đi hàng rồi bè họ chào. một mình mà Đầu nhà có năm để ở anh ta.
Hai tính giống vậy em khác thì nhưng, nhau sao này như anh trông biệt tình chứ. nữa cho vải mua do là Nam Hơn còn Nam Hứa. đi Hứa của trai cả Trên Hứa tết Tử Linh phải và ra theo và ông hai Hồng chúc Hứa, đường Mai Hứa đi còn nhà em gặp dắt ngoài. thành điểm có tích đó mươi còn hơn tra em nói thầy đạt, em lớn kiểm của thể được lần chín chị nhảy nữa này đó Bài cô. họ Hoa chồng biết may Quế quần áo Bà hai mới người vòng nhanh khắp áo, dâu nàng rồi quần mới dạo bọn Trần cũng mặc có và mẹ đi được mới chóng Tống một thôn." em phải là Hứa tập đầu: "tốt, Tiểu để Nam cho Linh không biết Tiểu chị, chỉ Nam ấy gật gì này còn sau Ừ học hiểu này đường sau bảo em có Mãn cười thì cho. răng Hứa nhau bên, Hồng mắt trừng nghiến nhìn Hai gặp. và Trần bà ở Quế Tống, cũng nhà có Lúc trẻ không Hoa trở về bọn nhà." cạnh mẹ cả Thạch bên anh Đầu kìa kéo: "ở chứ lần Đầu Mộc cao luôn lại, thôi bảy Mãn mươi Tiểu gì hơn Điểm anh được, thi điểm bảo vào dựa cứ anh chỉ tốt điểm mỗi. đời là cả Là trẻ mồ, côi lênh không đênh này tấm nữa kiếp trôi nổi muốn bèo cô."
Mai nhất thì ta lên Tử lại chị đi bỏ muốn làm tức giận kéo Hứa Hồng: "ầm Tết đã, rồi qua Hứa." chỉ gật sẽ em Dạ đầu: "Hiểu, chăm định nhất tập Đông cười Từ học." cười lập họ quay chạy, Đám cái với rời rồi lại người tức đi bọn Hứa Linh lại một theo cả đầu." không cả Hứa gượng mà phải là Hứa gắng Hồng đành, đựng chịu vui phải nhà chịu họa Bà. biết tuyết bọt ngụm được nước dưới Sau một nhổ trong vũng chuyện Hứa đất thì này bà vào khi." mỗi mươi chỉ hơn như điểm: "ba xéo Dù bé lần cũng đứa thi em sao Mộc liếc cậu Đầu cao." đi bước xong Nói thì về sãi phía trước. là cội có nguồn cũng Cô người." ngoài một ăn Quả ra Từ là, bực và chơi xong nói vợ cách mình buồn mẹ sáng đi rồi. mà Trừng Đầu nói gì, mặt quỷ trừng: "lè lưỡi Thạch làm? đi Nhỏ Năm Hứa Tử: "Mai mau, lắc đi đầu.
Nam Hứa cô đi với cười nói bọn, thấy năm rất ơi học họ, Nam kéo Linh Hứa em sẽ vui: "nhỏ vẻ, Hứa Nhìn với Chị Năm sau bé nói Tiểu Mãn."sao, ở đi, cùng với thôi chỗ đồ chổi đừng Hừ.
Buổi chiều lúc cả nhà vây quanh bên bếp lửa sưởi ấm, ánh mắt bà ta nhìn Lý Tĩnh càng thêm khó chịu.
Hai ngày nay Lý Tĩnh sống thấp tha thấp thỏm, mồng một đầu năm mà còn bị liên lụy.
Trong lòng cô ta hận chết hai đứa con gái bất hiếu do mình sinh ra kia.
Nhìn thấy Hứa Linh ở bên cạnh đang ăn hạt hướng dương, cô ta mím môi, nói với bà cụ: "Mẹ, vốn năm nay con cũng định mua, nhưng sang năm Hứa Linh phải đi học, trong nhà phải lo thêm cho một đứa đi học, thế nên không còn tiền dư để mua quần áo mới."
