Trong tay con không có gì, nếu cha còn thương con và Tiểu Mãn, thì giúp con lần này."
Nói xong, Hứa Nam Nam cũng không lên tiếng, chờ Hứa Kiến Sinh lựa chọn.
Hứa Kiến Sinh im lặng một lúc lâu, mới nói: "Chờ lát nữa cha đến xã mua bán mua ít đồ.
Con đưa đến nhà Căn Sinh."
Nghe thấy lời này của Hứa Kiến Sinh, trong lòng Hứa Nam Nam cũng thả lỏng..
Hai đó ầm ĩ con Sinh có sao, Hứa với nhiên Kiến cụ tiền thể Bà gọi quả, vừa chứ lập đến phí cho nhỏ tức nhỏ. không thiên, con Sinh Kiến vị thể quá. tâm anh nếu, anh Sinh bây nào đứa, phải không thế Hứa năm hai, anh đó Chi Liễu vẫn biết có em của, là Kiến anh tôi và cha đâu sống giờ vô đến anh không. còn trong không cha Hình ngồi lúc ngoài ra Hứa, Sinh một Kiến thì như con hai phòng, nói để gì. bị khác ít đồ lấy sau cô, có kiệm Kiến ta hiện thể cũng, Hứa này có có thể thường tránh tiết phát người thể tiền Sinh. tặng đó phải kiếm sao nuôi, đứa có tặng ta giờ, chúng để Con tiền mấy nhỏ bé dễ bây bao vì, quà dàng nhiêu con mà tiền mua đồ. giờ để lực mắt có nhà, đúng Bây thì năng không anh không người trong? con anh sinh như đứa bất tôi Sao hiếu ra lại! đồ thấy công ngờ đổi mua việc Kiến quà nhỏ sự thật Sinh cô bảo muốn Hai tặng nghe, cho Không Hứa lại. tiền quần, Có và bằng áo Tử Long bộ còn hai Long cho không Lỗi làm. chỉ Kiến lần nhàng cũng, nào đổi Mẹ dù không thế lòng bao áy lời: "việc, cần nhẹ Nam bà cũng, được một của Nam, để náy không cụ thôi này Trong ý Sinh Hứa nhiêu thấy đồng công.""bảo phải tới cha chị gọi, làm ta Chúng tôi việc đi. lại rách trước rưới không hiện vàng, mặt phát Hai mặc, bé đồ người ta hắn nhưng đây đứa gầy. con dùng cô này trai con nhanh cô sự con lại sao và mua Hai, cụ Kiến ta con đã hơn ít đồ Kiến với không trai Hứa nhiều của phải của Cô, dùng gái Sinh Hứa, và sao sẽ chóng đồng giúp cô Sinh gái nói chính là ta tiền, tiền lo cho nên bà ý nhỏ chuyện dù thật ta.
Cho thế không dù, cuối nào tiền cùng cũng trả mình cần."cho phải nãy đó con mua nhỏ tặng đồ vừa bảo không Có nó Căn con Sinh?" chính ngay vào Bà cụ nói điểm. ở cửa miệng Cầm cùng cười cuối nghe, ngoài Thúy lén, nghe che đến Trương đây."Mẹ, ra Nam nhỏ không, Nam đồng còn làm việc thể. nên con đầu hoạt Trong linh này đã còn ngạc kinh, óc lòng mê trò biết hôn này, sau những nhỏ trở khi.
Trương gì hồn chết hết ngực, Thúy người xoay dọa: "bị sợ làm rồi, Cầm xoa vậy Cô.""ban sao được có không, quân việc tuổi thể Không chở đầu gì chỉ làm nó không, chút che cũng mẹ hồng thì nó bằng?" sau cô vỗ Lưu ta đứng Xảo phía." qua theo không từng Hứa như này làm nghe Sinh Kiến, Lời vậy ít lần cũng."làm Hai, gì Thím vậy?. không thành phố cũng mức mấy Cho thua hắn trong ta Lý, bé Tĩnh đứa dù túng quẫn và thì sống sống người nào khác. mà Nam trong đã thấy lại, Nam phòng lời nhớ mái không, và Tiểu lần này thoải nãy Mãn mắt lòng Nhưng lại vừa nghe trong trước.
Hứa thì gọi đến Kiến khỏi nhà, ra cụ Sinh bị bà cửa chính vừa.""trong, không có người anh gái con mẹ lòng, phải không này anh có, chỉ Được? rõ biết chuyện Kiến này, bị cụ ngẩn bà người Sinh sao Hứa không ràng làm ngờ. lén Hứa ý đứng Hai ta Kiến Sinh đổi đưa phòng chạy nghe, cho chúng Hai Kiến lắng nãy cô thành đến lo gì ngoài, nhỏ phố đến thấy nên, nhỏ Vừa Sinh nói cửa Hứa khiến." vừa Bà nói cụ bàn trứ vừa. cho thôn con đến người phố diện thành xem, con thường nó nông, thể phải chúng Trẻ tập chút học ta." Lưu Xảo nói xong, còn thuận tiện nhìn vào trong nhà.
Thấy bà cụ và Hứa Kiến Sinh ở bên trong, bà cụ vẫn vừa lau nước mắt vừa vỗ bàn, thì đoán được là vì chuyện gì đó của nhỏ Hai: "Thím Hai, đi thôi, mẹ biết đấy."
Nói xong mỉm cười rời đi.
Trương Thúy Cầm hừ một tiếng: "Cả ngày giả tạo, cho rằng không ai biết suy nghĩ của cô."
