Hộ khẩu của Từ Kiến Sinh là hộ khẩu tập thể trong mỏ, căn nhà này cũng là tài sản công của mỏ, không thể dùng để chuyển hộ khẩu cho gia đình mình.
Nhưng nếu là căn nhà hai phòng thuộc về mình, không, chỉ cần một căn phòng thì hộ khẩu cũng có chỗ để dừng chân.
Sai này có thể quang minh chính đại lãnh lương thực cung ứng.
Không chỉ lương thực, mà còn có đường miếng, dầu mè, và những thứ hiếm ít khi cung ứng sau này cũng sẽ được phát một phần.
Hứa Hồng không ngờ được chuyện hộ khẩu này, nhưng sau khi biết chuyện Hứa Nam Nam cá muối lật mình có nhà của riêng mình như thế, trong lòng chị ta cảm thấy vô cùng bất bình." người này tính học ta Cái nhỉ không xấu có theo? sao thể nào ta ra ngoài hay Lẽ người còn được đuổi có? nghe bọn, Tiểu Phải, họ rồi học sao, Tiểu quê định Linh nói đi Mãn đưa về em?"đi quê không thà, đâu em Em đâu không về đi chịu không chứ cũng học. lại tiệt con đó Sao may Hai vậy như chết chứ mắn nhỏ nhóc. ảnh bé toàn Linh vậy cũng Nam Mai muốn một hưởng, không không nhưng sau tính cô Tiểu Hứa Nam sai rồi từ Tuy hoàn sẽ thành như này Tử bé chịu Hứa trở toán cô nghĩ." cả lại nhỏ nhúm, này của mặt Nhắc nhăn khuôn Hứa Linh đến chuyện nhắn. thì ta của là người đã Cô ở chính người đó căn cần thấy chỉ vào đó. cũng chắc chứa chất xấu lòng đó Mẹ chị á." sợ nói Lời cô trẻ học chết Nam không cây ngay Nam đâu bé ở, nhìn Hứa này không con thái như của lời hỏi, em thấy: "cô độ này lời giống đứng vậy? này không tìm cũng cán cán biết thẳng đến sự chuyện, phải giếm là ta bí ủy giấu ban thì, Cô người gì thẳng hết cho, mỏ mật cô nói ta sự cũng ta không của gì nghe. cô đúng lo chuyện lắm bé xoa chị: "không họ xoa sợ lắng, này Tiểu làm Nam Hứa Linh đừng, nhưng Nam đầu em bọn. xét ta nghĩ suy, đầu Cô suy trong đầu bắt. họ Có người mình Nam của báo, cũng sự được Nam Hứa nhà nhiên biết được Hứa Hứa nhà căn biết chuyện đã bị Linh của của mật đương. phải thực hoàn đề về sự căn thấy nhà toàn Nam không đó là vấn Hứa đã đây, Tĩnh không Nam Lý thuộc phần có Về hay. chất sẽ Mãn, vậy mình cảm tính không nghĩ thơ như, toan phác cô, chẳng thấy Tiểu lại quá phải Ngẫm ngây lại? mỏ đến ấy chị Nói cha để làm việc. không sự Vấn xác được này định thật đề.""Ba vậy nhỏ Chị nói á. làm nhà nhân Đỗ, có công còn cả. con nhà ta cô gái Đây của là. còn sau học phát anh được Long ấy, cha và Tử chúng không thông cha, học cho với minh cho Chị chút Long đi anh anh sẽ chị lên giữ theo, lương sẽ Long, cứ ấy chị lại thường này đừng thực luôn bình ta, nói bảo lén không tiền nói Long Lỗi.
Cô ruột em nhà gái em không nhưng gái chị là, cô ruột tuy này cũng dầu gì coi bé mình phải. tà mức ma Quá." kẹo cổng vừa Linh người, gác tất Hứa cả phân gì thấy tích chỗ que vừa Ở ăn mình nghe những."rắp chắn chuyện nhỏ Em tâm không chị nén thấy có tốt, Ba toàn đầu trong chắc xấu dồn.""họ thì em bọn này học dưỡng đi già cho không em cũng sau không cho họ Bọn."sẽ lúc em, đến chị sẽ còn khiến của Không Tiểu Linh, ta sao mẹ lo đi học chúng cha đó em cách cho có đâu. phòng nhà Căn hai." mình kể hay chừng thì chừng thì nào nào Bất nấy giúp được thế. về mỏ sau nghĩ, Tĩnh sớm cách nghe ban ủy đến Lý hôm Sáng ngóng chuyện để này. lơ Trái lửng Tĩnh luôn Lý treo cứ tim của.
Không bằng được tình cảm cùng chung khó khăn như với Tiểu Mãn, nhưng chung quy vẫn có chút tình cảm.
Hứa Linh thấy hơi không tin lắm với lời đảm bảo của Hứa Nam Nam.
Nếu chị thật sự có cách thì sao khi xưa còn bị đưa về quê chứ.
Nhưng cô bé đã quyết định, tuyệt đối sẽ không về quê.
Bà cụ chắc chắn sẽ ăn cô bé mất.
