Người trong nhà tặng quà cho người ngoài, đứng đầu một nhà như bà ta lại không biết, thật sự coi thường uy quyền của bà ta."Con nhỏ chết tiệt này, tao xem hôm nay mày cứng miệng cỡ nào." Bà cụ đứng dậy muốn đánh.
Hứa Nam Nam cũng không ngu ngốc, chạy thẳng ra bên ngoài.
Còn không quên hét: "Bà đánh đi, bà dám đánh thì cháu dám làm ầm. biệt Dù có trên vẫn người bề chỗ và sao già khác. còn không giúp Hứa Đầy, nói cơ Kiến giặc, quân hồng Sinh quân khác tòng người người đánh.
Tiểu hết Nam bánh ngô cháo, một Nam ăn cho Hứa người chia một Hứa Mãn cái. tĩnh phòng cụ hừ, ăn giận của tiếng có, và yên bà tức tiếng hừ Trong chỉ cơm. đáng Bề trọng kính được người trên là. sắp chứa phòng Phòng như nào như xụp, đây thêm giống, bà bất, thì nhỏ thể đổ cứ lụp trước, cụ cửa đất củi lúc có, lay lung là bị này vậy bồi gõ đổ. dùng cửa bên nhỏ tức hành gõ giận cụ của động ở, nhanh sức nổi Nam giận, ngoài chóng Bà hiện Hứa phát Nam còn phòng. thế một này đừng, Mày cho Tiểu ăn giỏi Mãn miếng, không cơm như sau cũng ăn! sao cả là xử: "này, chuyện để Thúy lý không cũng nói anh, Mẹ Trương chết bố đánh, cả anh nó Cầm phải." lên đầu cúi vội dám Trương vàng, Cầm Thúy không tiếng. là thông tức chuyến tiền cô, đường tiêu cụ: "về giận dọc một, tiền Trở minh ra Bà, nói người không bỏ! bà thì mình ăn nhà cụ không hỏng lại sau nhà, cơm hết gõ quay cửa chính trút nỡ cùng khi Cuối. cơ một chuyến hội đưa thì, cả Nếu về nhỏ anh bảo không bọn tìm?"đói thì Đợi chiều ăn.
Hứa mắt không gì, đều là Nam này hai ở điều đáng Mà Nam trong. cũng người gái còn như thôn hành, ngày người như ầm trong để bà lần bà làm hạ trước làm nào Cháu thấy cháu." có do không Hứa cũng, quyết cười định khẩy cụ không Nam ăn bà Nam." tức ra cụ cục, nghe tức xả không vậy, Bà nghẹn lập được. hồng nhân khi không, giặc dân sao Bà quân quân ta người phải vì đó hồng giúp đánh?
Ăn Tiểu Hứa và ngọt trứng, Mãn rồi bánh đã no kho. bà bởi tốt Hứa vì Nam, luôn của cụ Nam không Nhưng trạng tâm. viết Hứa mật Mãn còn dạy Tiểu trong ăn Hứa, Nam Bịt bánh chữ ngọt Nam chú không bà từ không Tiểu cùng, nhân kho phòng Tiểu cụ kéo ra ý lấy, "hiếp" uy lúc nghe sự và ngăn thân tai vào, trứng Mãn Hứa lại Mãn Hứa của. chú ra thức nồi đóng bà ngoài phòng làm, không Chờ ngô cụ ý bánh lấy vào ổ cháo lại, bát cô sau ở chạy xong cầm ăn khi, nhân trong chạy bèn cửa lúc hai cụ, một bà lớn.
Hứa mức khóc bật Tiểu Mãn đến sợ. vế thuộc Rõ cụ ràng bà sau."tao, cánh khích rồi dám, cứng Được khiêu mày.
Trải ra bà hại cụ thật, mấy Hứa hiện đá qua Nam đấu Nam không cũng cũng lần lợi phát. khoang oai chí thậm dùng, tác tác khoe quái để Cứ?"
Sinh Hứa đứa Cầm nhứ, nhớ nhỏ lúc để hơi cơ này, về tháng Sinh lòng đúng Hứa, nhà không chịu trong có hội ta nhân, lần đưa về, luôn này Thúy Kiến nữa mấy khó cô Trương Kiến về mong con.
Hứa khỏi phải định suy trong, Nam Nam này lòng, cô nơi rời nghĩ é, nhất đi rời ôm! kính được không đáng, nết cao địa không Còn, khác người nên trọng giá mà vị cũng già. là nên trở người chỉ già rồi giản thôi đơn Người già." để có thứ những hời không là, cô được Đây sẽ người đó đáng được. đã vậy chắn giúp hồng nhà của ta chắc từng bà Bà đã, họ vị như nên, cụ địa tự quân tin thôn tiếng trong tăm Hứa tạo.
Con nhỏ chết tiệt này, phải dạy dỗ đàng hoàng.
Hứa Nam Nam không biết suy nghĩ trong lòng bà cụ, nhưng mà kỳ lạ, mấy ngày tiếp theo, trong nhà lại rất bình tĩnh, hình như không truy cứu chuyện đổi công việc của cô nữa.
Hứa Nam Nam cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không tìm ra chỗ nào không đúng.
Nhưng ngày tháng có thể bình yên như vậy cũng là một chuyện tốt, nhất là bây giờ cô làm việc ở nơi nuôi trồng trên núi, bình thường khá tự do, sau khi làm việc xong còn có thể đi loanh quanh trong núi.
Thỉnh thoảng cũng sẽ tán gẫu với Hạ Thu Sinh.
