Không phải người yêu mà còn chạy lên hầm mỏ làm loạn.
Hủy hoại danh tiếng của nữ công chức.
Vệ Quốc Binh lập tức phẩy tay, gọi mấy thanh niên gác cổng ở cổng vào."Người này đến hầm mỏ chúng ta giở trò lưu manh, kéo đến đồn cảnh sát đi."
Mấy anh trai bảo vệ ở cổng lập tức xắn tay áo lên đi bắt người.
Sau cũng thận cẩn này một chút. hắn vào Hứa đá qua khốn cái Nam lưu tiếp anh một giở Nam: "Cho này đồ nhà trò manh chạy, nạn bụng trực anh ta. có cũng trạng rồi quá không Vừa tâm giận nên hỏi.
Vũ thì đến bắt người thấy mặt sắp bị mức dọa ta nghệt ra mình Đổng.
Nam nghề ấy cô họ bà ấy phải làm già Nam cảm, thể đi người của tay rằng Nam thấy nhưng tốt Hứa, Nam chăm được không để Tuy sóc Hứa bà hơn. phiền muộn khá lòng Nam, Xảy ra trong này chuyện Hứa thế cũng Nam. đến không quần Nam thì áo hưởng nhà thay giúp ảnh, cô vào bé đến cũng làm bếp việc phòng Hứa Nam. câu nhà mau nói là nên ta ông xem một chuyện ta nói chuyện ông, cháu nào vẫn nhau này và chóng anh thế với anh nhà quen phải Vu về, Chẳng trở Vu sao mẹ. mới ra Hứa nghe Vệ tay Đổng thì Nam không ta Nam Vũ nhảy anh bới đến biết thấy, đánh biết không nữa Quốc: "cháu mà, không cháu nói chửi sức ra, Vệ cháu Chú ở đâu Binh mức hại này buông quen tên với người còn." tránh việc nhanh coi đến người gật xếp Quốc Vệ mỏ ầm đầu trước đồn đưa khó, cảnh chóng rồi cổng Binh hầm sát nói ĩ sắp." vào đủ túi Đá một ta, vẫn cái lại cầm hắn cô đầu đập không. làm hôn tôi xử rồi nếu lý sao kết, Sau như này ta chúng cô xem.""ngay chú đưa, tâm Cháu yên đi bọn giờ bây. trong Đúng tập Tiểu bài đang lúc ngồi sân Mãn làm. lên gớm tức ghê yếu rất Cô cũng, gái bình quá nhỏ khi đuối thường giận. một trễ về đã phía không tới cô khắc, sải rất Suốt dám nhanh chậm, đi nhà nhà đường bước. trợ hầu tâm nội như trong Vậy, Nam không việc phải bận ấy để nên Hứa nhà Nam bà. đã chàng trai đi thì hồn hoàn Vũ cánh Đổng hai túm bắt vẫn rồi chưa bị tay. manh lưu là hoạ loại Thể chính tai này. anh rảnh, lúc rỗi việc gì có lập nó vừa có, Mẹ đúng hội cả ngày các công cho người có cơ không làm đến. còn du người ta côn hắn trò cổng, gác xông tới chóng bắt nhanh người giở Thấy. của bộ và đều điệu người Quốc Nam lặng chết những Vệ Binh người nhìn Hứa này khác Nam. nấu bếp ở đang cơm Vu trong Bà."chị, rồi Chị ạ về."cho, để Bà làm cháu. cảnh rất hoà Một, khung rau người thái, nấu cơm người một hài." ai Hứa đây đầu Nam, là cô gật Nam cũng biết không. đang bếp và ở Lai đều trong Vu Đông Vu bà. sự hết phải này sau của cháu còn gắng không hoạt già sóc nó vào chăm được và ấy phải rồi, bà dựa đều Vu động bây giờ, nữa để cố sức chúng chân Hơn vẫn con ông kéo. mình về Chỉ hả có phía của: "kia Nam Con, vậy đàn thể Nam ông xử như Hứa nói người sao với đối vợ.
Vệ này thật, không Đợi người Binh: "Quốc sao quen biết nói Cháu người đi?" này một còn không, Thân ta cái hình thế cho đủ đá hắn. loại thể không đồn nhân cảnh này đối người, Loại nhượng phải manh, đến tuyệt sát này bắt lưu." rất tục Tiểu xong lại thì thái độ làm chào tiếp túc, hỏi bài tập Mãn nghiêm." Hứa Nam Nam định đi lấy cái xẻng xào, nhưng bà Vu không cho cô lấy, bảo cô ngồi nghỉ ở một bên: "Đi làm cả ngày rồi, chắc chắn rất vất vả, nghỉ ngơi cho tốt.
Tối nay chúng ta ăn bánh canh, xào thêm một chút rau." Mức độ cuộc sống thế này, cũng là đặc biệt trong số các nhà gần đây.
Bình thường ngoài lương thực được phát của hai cụ thì lương thực tinh chế mà Hứa Nam Nam đem về cũng chưa từng đứt đoạn.
Hứa Nam Nam cũng không tranh giành, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở bên cạnh.
