Bọn họ đều để ý đến những vật liệu xây dựng đó, suy nghĩ xem lần này chia nhà có thể đến lượt nhà mình không.
Đến Lý Vĩ Minh cũng lắp ba lắp bắp nói với Chu Phương đừng vội kết hôn, như vậy họ là hai công nhân, tỷ lệ chia phòng cao hơn.
Những năm nay đã quyết định hẹn hò với nhau thì việc kết hôn là chuyện sớm muộn, nếu được chia nhà ở, vậy thì càng tốt biết bao.
Suy nghĩ lần này của Lý Vĩ Minh không trách được, cả Hứa Nam Nam cũng không thể dùng quan niệm của thế kỉ hai mươi mốt để nói anh ấy không tốt.
Nhưng Chu Phương lại không vui. nhà lại vừa Lần chuyện đến nhắc nghe trưa thì chia cùng này ăn cơm có sắp nhân lúc này. vàng về cũng hai cảm ở đang bàn nhà vợ bạc chuyện quý này Lúc hơn chồng tình đó."cái tranh Không này, anh em nên thì nhà, cũng cũng lấy Hồng đi phải vì vì Hồng.
Như chen cũng chúc nữa vậy nhà một không sống thì. đây ở đám Tĩnh Để theo Lý dẫn trẻ. ngoài chen nên khiến gái hắn ngoài thấy Hiện, ta một ở thân độc phòng xá ở dù vẫn sống cháu không túc cả Sinh với Kiến khoát thì đang bên cảm, dứt ở quen phòng tại túc sao kí xá thế cùng kí chúc ở Hứa. ủy tập sống ở không khẩu lại còn có một, khu ban cô Người chứ sao thể hộ gái đi học, đang tìm huyện ta thể có. vì nếu lấy chỉ chỉ chị rồi anh nhà sau ấy thể, sau này tâm để nhà phải, chị chị đến xếp mong có căn căn Nhưng. thành ta nhà không, lòng có chúng Không cần cũng. nói trong túc xá nhiệm chẳng mức cũng đến phải phòng làm, chen chủ Hứa căn độc nhà nhưng cả chúc hại thân Vợ cả nhà ta kí gì mất người. đến Nam chuyện khuyên rồi nghĩ suy không nhiên trước Chu thêm Hứa gái Chị có cũng nhịn Phương nổi chưa đương muốn cô Nam Nam nghĩ nhà nói: "này từng Nam thì đã còn với Hứa. người nghe Hứa là bàn Lý Kiến Tĩnh đầu chỉ, đến từ Sinh Nhưng cuối." hơn Hứa Phương nói Nghe thấy, quý chồng cảm Nam vậy này cảm Chu hai vợ Nam như tình cũng vàng." Đối Hứa xem trọng hề cậu cả yêu, không người của Kiến ta gái Sinh với cháu. sống như ta hắn thấy cũng vậy lắm Thậm được chí."
Hứa thấy tiếng Kiến thì Nếu: "hừ cháu đến hẹn hò Sinh đã cháu sao thăm và các cậu bác ta bác một dâu không. mình để không này cũng yêu rằng đến nhau lòng người tâm không, để cùng thế bằng ba nhà sống thà một sau chị Chị hệ. ở coi Chuyện thúc như đây này kết. biết làm vàng tốt nên tình bao Hơn con đình cảm quý, nữa gia thì có không hơn không con. con nghĩ vang nếu sẽ ta người không ra ở chúng sao chúng vẻ, của từ nơi yêu cửa xuất ta ta, bộ nhà như nhà thấy ta thân bé cũng người cán, gia vậy là nhà có đến đình Người người. không xéo đổi khác người phải, đã Em giày còn vợ thành sao mình nói." lên hét cạnh Hồng bên vui Hứa không ở.
Cũng Lý nghĩ cửa nhà chuyện ngày đến suốt chỉ Tĩnh."ủy huyện ban thể tập Khu? nhỏ quê Chê thể thì phòng nhà được rất rộng ở, rãi có ra lấy cũng cũng. mức họng không đến nói nghẹn nổi thế Minh Lý Vĩ Cứ làm.
Minh như là nhất Vĩ định đến không, trước này là, nhà chia cưới chuyện Lý sớm chị ấy nhắc khi, hay nhắc vậy thấy muộn cưới Cảm nhắc không nhà. chỗ chẳng tuy làm ra nhiệm, làm có câu chủ không sao rằng muốn lại mói soi, chồng Hứa không em nói nghe nhưng cha Nói.""ta không ở ở sao được này chỗ, không chỗ chúng có Ai nói?""ban, đấy là thì gì ủy ta nhà dưới của chứ tập, cái huyện thể người sống trong căn ở quê Bác tính khu.
Chỉ nhìn việc người ta chưa đến nhà đã biết là có ý gì.
Chỉ có Lý Tĩnh và mấy người ở quê mới ôm ấp hi vọng.
Lý Tĩnh nghe Hứa Kiến Sinh nói như vậy, cũng nhìn Hứa Hồng nói: "Hồng Hồng hay là cháu mời người ta đến nhà ăn bữa cơm đi.
Nếu cảm thấy chỗ này không đẹp, chúng ta đến nhà hàng quốc danh ăn cũng được."
