Đây là kẹo mạch nha ngọt nhất mà cô từng ăn, ngọt muốn sặc luôn.
Không biết anh Lâm lấy nó ở đâu.
Lần này chưa kịp dặn dò với bà cụ, Hứa Nam Nam cũng không dám ở lâu bên ngoài, phải nhanh chóng trở về.
Lâm Thanh Bách đạp xe đạp chở thẳng cô về phía nhà họ Vu.
Cũng không dám đến gần nhà, sợ người gần đó nhìn thấy, rồi lại đồn đại linh tinh. như mất ngày cứ hồn Cả." tôn Dì nói ngạc nhiên. tuy ta không người dựa là, thấy cả có bản lĩnh vào toàn người trẻ Đừng nhưng, phải hệ quan đâu là.""đi, về Tôn, với vậy sẽ lại Ừm ông nói tôi." này kia trả người nữa ơn một, rồi kết thêm bữa mấy Lần cộng ta lần lần, lại ơn trước quả cơm nợ… muốn nhà một ăn Nhà thức rồi tôi, ăn đến bữa sạch có hết đấy không ăn. là muốn Cô nhỏ nợ này chút gái mắc đúng nào người chẳng ta. về chủ Vợ sao Lâm muộn trở: "huyện trưởng thế cười tịch nói mỉm Bộ. tiếng Bách một dâu chị gọi Thanh Lâm. ta gì nói vậy, không cũng An với cả bà cái Tiểu. ấy đến cứ nhà tôi Tôn Ông cậu mãi nhắc. nơi cười sau khác: "Bách, dẫn ăn Thanh Lâm Được em đi lần. bà là Người Tôn gọi huyện ta của ủy đều dì ban. thanh Đến đây lúc có nào ràng rõ mới toán thể.""Em về rồi ở mới ăn ngoài.""nữa cậu Còn ư một học học em đại?"vậy nữa, được không móc em viên máy cũng thế học đại nào, cậu còn trai nói giáo nghe là dục ta là, người Đúng như sinh ta học biết. nhân có rất là, lại văn quân nhưng Bảo hóa. ra không đâu Hứa gió ngọn Nam muốn hoang đầu Nam huênh. tiếng Nghe ta đấy, biết cao ngoài biết ông nước, cả hiểu Tôn cậu nói rộng." đội mở Vợ Đúng đi nói đến cười bộ vào, chủ phòng: "thủ huyện, Tôn từ cửa tịch đô thế. khi bị Cô cảm nhớ tiêm giác lại." gật muốn đâu chịu Hứa giày ngoan, đầu Nam cô ngoãn Nam nào vò. cầu thì ngã mỗi người thang Lên mỗi. chịu lắm Khó.
Thế không gì lại biết mà bà ta.
Có cũng đành vui cô không nhỏ tùy, gái chỉ điều thấy cô. đến cổng không cũng nhà được Lúc nào. cho xì việc người trước cổng Hồng ngồi cả đã làm lên đạp hầm mỏ Lần Hứa mỏ đến trước xe xào ở hầm.""ạ đúng, mức hết Trời rồi vậy là giỏi. thì đi ngơi nhà nhanh về nghỉ Giờ. mặc Về huyện phải áo, huyện một và khoác đến ban vợ ủy lúc Tôn dì đúng tịch chủ đụng xám màu. ngơi để Đưa vài Nam nha bị mạch tay còn kẹo cục cho: "đừng nhớ nghỉ Hứa cảm nữa, lại Về lạnh tốt Nam vào." chủ huyện vẻ cười Vợ Tôn tịch vui nói. cả cũng nào là Đúng nhà giỏi đứa hơn người. còn Có trẻ quá vẻ." sẽ anh huyện hỏi: "còn nhiều ạ cười cơm ấy vấn học Lâm Thanh khác, còn mời Bách trong Tôn bữa phải em em đề huyện tịch Ngày chủ." mỉm lắc Đợi cười Nam đi, Hứa đầu rồi mới anh Nam. thế lòng giang lại phần ban khu thể, rắm sao đến giỏi chàng tập như Trong ủy dì huyện Tôn rối có trai nhiều. đấy chịu vào phải thì vò Không bệnh giày viện còn. hả mới vậy vừa Thím rồi kéo chủ: "mà tôn, ai bộ Dì An là, huyện này nói mình là nhà Tôn huyện Tiểu tới vũ trang vợ trưởng tịch? thì xuống Đến đấy gần xe.
Lâm khác Bách thế cho thể họ, này thấy cảm giống người không mật làm lạ cho Thanh bí việc, đảng như vậy biết bọn là." giật mình Tôn Dì. là mẹ chính đồ mặc màu sát của cảnh cũng Tôn Dì xám."anh này, mời rảnh ăn có đi tuần Lâm, anh không Anh cơm em cuối."Thím này, Bình Bình nhà chúng tôi cũng đến bàn chuyện cưới gả rồi, thím xem có thể tìm người tốt như vậy được không?"
Vợ chủ tịch huyện Tôn đang chuẩn bị nấu cơm tối, nghe thấy vậy, mỉm cười: "Cô gấp gì chứ, không phải nên bàn về chuyện cưới gả của Tiểu An trước sao, sao lại đã bàn về Bình Bình rồi.
Chúng ta cứ làm từng chuyện một.
À đúng rồi, lần trước không phải cô nhìn trúng cậu con trai của nhà Lưu Kiến Quân à, còn bảo người kém hai ba tuổi cũng không sao, vợ già chồng trẻ là duyên ba đời còn gì."
