Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Chương 417:




"Cha anh đúng thật là cán bộ trong quân đội, nhưng trước năm mười bốn tuổi anh không sống chung với ông ấy." Lâm Thanh Bách ngắm mặt sông, đột nhiên nói.

Hứa Nam Nam thật sự không biết chi tiết này, kinh ngạc nhìn anh.

Mặc dù anh em hai người không giống nhau nhưng quả thật cô không dám nghĩ đến phương diện khác.

Gương mặt cứng rắn của Lâm Thanh Bách toát lên đôi phần hồi tưởng: "Năm ấy khi cha anh nhập ngũ, anh còn rất nhỏ."anh để làm gia tìm một giàu có Mẹ thuê đình. cảm Nam đầu tương đồng, có gật thấy vài Thanh mình điểm Hứa Bách Lâm Nam với. anh Trước bốn năm trẻ côi mồ mười là Lâm tuổi cũng. ngày sự sự Tùng Mấy mà trai tới quá lại đón phát thật cậu Vu hiện thay nhiều ta, hàng cán đây thế đổi Thanh gần Lâm ngày anh." nghe bực Tùng không Thanh, buồn sao Hứa Lâm bữa, là thôi thấy với được làm thể sao lập chứ vậy, còn thật, Hồng phải cơm tức có ăn là. mười của bên năm khi về, tuổi theo bênh tuổi khi là hai Lâm hẳn, trước bốn ấy đã, ấy thang đến em năm có Những bấp, Thanh dựa tháng tác nhà lang ngoài anh Tùng.

Nam đau Nam Lâm Hứa trong nghe Thanh anh tiếng, thay chợt Bách xót vừa cười lòng thấy của. đã ý không bất cho đồng Anh ai kỳ nói.

Đúng tuy lọt thận thưa không phải nhưng trời, là khó, là sót mấy có sai lưới cẩn cũng đúng! thật đều phải trai Nam, thủ không dù anh Thế ra à hay nhau có giống nên con trưởng Nam cả. được đại sống tốt, một ấy trẻ làm có sao thời Ở thể đứa? ngoài tuần sớm anh, ta lúc trai Vào cuối cậu cũng ra từ. gặp đi đói xin, trong cơm bao mẹ lớn, xin phố đến Chẳng anh thôn để đường dẫn sau thôn dọc người anh thành nạn theo ăn lâu trong. cán và đang, sao Hồng, sự cậu Hứa ta liên đúng lạc Vu không, Nghĩ ngay biết không cũng lúc đến nhau biết cũng một việc phải với vậy này?" quan tâm không Bởi đến điều anh vốn vì này. thà nếu Nhưng bốn sống, anh để tuổi năm cuộc trước chọn anh chọn mười. cười Tùng mình có đừng số cười giữ Thanh: "ta chừng, như mực cho khi lọng nói thể người, phải thòng để một còn việc vào Trước không đi có.

Vu đâu có trai cán ta kiên thì không ngày mỗi Nếu và không cùng như phải cậu sự vậy anh ta biết sẽ cậu nhẫn đường. tốt Gia cũng con đình ấy mẹ, rất anh bụng đó sau ở, nhờ cho… trai cha mình của mới con còn, Nhìn sinh vợ cưới. tốt anh rất tốt, thật sự rất sống. có lòng thôi cũng được trong ấy biến niên tâm cảm diễn chàng mười lý nghĩ thiếu nhận tuổi Chỉ thể bốn.

Nam đoán Hứa không ra Nam. gái đó anh mến nhỏ là dù Cho yêu cùng vô cô.

Cha xem anh trọng và anh rất dì. khó Lúc rất trước cảm khăn của cảnh mình thấy ngộ. sống biết bảo sống lại mười rốt nào bốn đã còn tốt Cũng cuộc thế tuổi trước anh không mà Lâm. đáng lại sánh Bây Lâm gì không Bách so với giờ Thanh."

Hứa kể Lâm Nam không kỹ cụ dám, cũng thể nói không Nam Thanh Bách. tệ đó Sau không cũng. mười tuổi, Không có bốn năm trước… mãi đó đến tuổi trở anh nơi về mười bốn ở hoạt sinh nhà mới." ngờ ngộ Nam Nam lại thế không Thanh như cảnh có Hứa Lâm Bách. mình về của sống thời sự Anh thể muốn nói cuộc trong kể thật ấy anh gian không, khoảng nam cho Nam nhưng. ở sức Hai còn lắm giữ mật thị đợi đến đường, luôn người mỏ không tốn bí được, cửa trấn sắp trên đứng gặp mới luôn kĩ. nói cực khổ rằng Có: "không phải sống cho anh em Lâm Thanh cười Bách?

Cô chứ trừng, cái cười mắt gì.

Buồn bực rồi lại buồn bực, nhưng bữa cơm vẫn không ăn không được.

Đương nhiên không thể chỉ cậu ta và Hứa Hồng thôi, vô duyên vô cớ ăn cơm cùng với một cô gái, bất tiện nhường nào chứ.

Sau khi chải chuốt sửa soạn xong, cậu ta đi xuống dưới lầu gõ cửa tìm Lưu Hồng Quân.

Lưu Hồng Quân đang bị cha mẹ nhốt trong phòng không cho ra ngoài, nhìn thấy Lâm Thanh Tùng tới thì vô cùng vui mừng, quay đầu lại hét lên: "Mẹ, anh Tùng tới tìm con có chút việc, con ra ngoài nhé."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.