Nghe anh nói lung tung một đoạn như vậy, nhịp tim của Hứa Nam Nam cuối cùng cũng chậm rãi trở lại bình thường.
Mặc dù gương mặt hơi đỏ, nhưng dù sao cũng có thể suy nghĩ bình thường.
Cái gì gọi là sau này gặp phải người không tốt... này phải còn với trải muốn sau mẹ chiến chồng, Lâm dâu cuộc nàng anh Cô sống không cùng qua. này từ nhà lâu ở ở anh không rồi sống, sau trong Nam Anh Giang đã."
Nam nhìn đâu đầu nghiêng Hứa anh: "tốt Nam Không lắm.
Nam không rời rồi em: "than thở em Hứa khỏi Giang, lớn Nam tuổi Ông muốn Nam bà. là mức cô còn là chỉnh cho cũng luôn cô đó trồng gái đến nói, em đều nghiêm Trước gặp cây nào mình không thành ai phải lần sao rằng si cũng đấy.
Nam dùng qua nắm thể sức chứng Hứa nên tay của lĩnh: "cũng suy lấy, Nam năm là nữa sau xét nhỏ có, vai rồi em Cánh Không. bảy Thật cho tuổi cô bé sự là một hả rằng mười gái. cũng xem sáng với rõ anh xem tốt em, nhau tính được rất là ta, hiểu tốt hò, hẹn sủa chúng anh hai trông Em.""Dẫn động khá theo, khả anh bị, mới điều thấp hết đến đi năng."chuyện muốn, có dì hỏi Thanh Bách con." nói quần Lâm áo vừa Bách vừa tìm Thanh.""cho nãy dì như vừa thích Nhưng em lắm không hình.. này thể được không dì của ngồi chuyện, Uyển không xuống Lý: "Con vui với thấy độ nói thấy thái anh sao cảm.""tôi do phép dạy Lễ là của tôi cha."gì Chuyện?" vui không Đây là." xử Nam Hứa Nam khó nói."
Nam trên nhào, Nam lên giường đến nhà Hứa Về cười. giờ là quá thơ cô ngây ra Bây xem rồi." toàn là Hứa án cảm bỏ Nam cuối cho có khó thấy đang đề một khăn này được đưa Lâm phải, Thanh vấn mới anh từng cởi thể thế biết bộ Bách Nam cùng đáp.
Bách giày Lâm nhếch lên nhà Khóe, thay Thanh miệng vào. mới toét và ngồi cười Thanh miệng nhìn thấy đang vào suốt, Tùng trong nhà Bách Lâm về nhà Lý đường đã đến nhà Thanh Lâm Uyển quãng. tư đó của khiết bạn cảm Cô tình chút tâm họ thuần hoại thấy bọn giữa phá mình còn. là bây đã chuyện rồi thì làm của đủ phép lễ Với dì tôi giờ."
Nói xoay xong nghịch người đi cười rồi rời ngợm. dẫn, bị đâu sẽ nhưng tâm điều, đi anh sẽ có, thể em em yên động cũng Ừm theo. thì về thấy điệu nga mặt lá quạt nhạc Uyển phẩy hung Tùng, anh vẻ quay sau phe Thanh cọ về miệng ác phía, đang một làm Lý chép ngâm đó Lâm.. càng Lâm môi chặt mím Bách Thanh. rồi à dám Nam này vẫn mệt ngày không sau, tiết nóng bộ thời quá theo: "nói cô đón, anh lấy trước đi nữa nhé Nam Anh, lắm chỉ phía em đi cũng, như đi mai túm." Lý Uyển không động gì cuối cũng Bách Thanh mà nói, chào Lâm chịu cùng được không hỏi nhà, chủ vào Thấy.""tâm sao em không Lúc đó trước phải yên rất đón, đi đi tốt.. đi như mà đuổi lập Bách theo cứ thấy tức, Thanh vậy Lâm cô..
Em quá vẫn còn môi: "Hứa Nam nhỏ cảm thấy Nam bĩu em.
Bách như, trở sao trước lễ đây bây vậy rất con, lại con phép nên Thanh giờ. có Sau sẽ lỏng chút chung Lâm thấy mừng cô như, vui chúng buông môi, mím sống Thanh: "trong này ta không dường lòng Bách cười.""rồi Được. ngày cũng, thể ở cũng sống nuôi đình gia nhập có qua khụ, thu nhà Khụ đủ. suy Em cánh Nam sau, trầm xuống trên đó phải nghĩ bỏ cô vai đặt: "cần Hứa Nam thêm vẫn mặc tay.
Anh Lâm thành yêu người trở. đúng một vấn đề là Đây. ban Khu tập huyện thể ủy." nói không trưởng theo, đâu anh đó sẽ à sao ở cô đến gia thì Tính? được tâm tốt giờ trạng lắm Biểu không thị Lý bây Uyển cho. như rất cũng Hình tuyệt. anh chính chịu Tìm là sau với nhiệm trách này cuộc sống?" Lâm Thanh Bách thản nhiên cười, trong mắt lại không có chút ý cười nào.
Lý Uyển cắn răng: "Ông ta không phải là cha con, cha con là Lâm Trường Chinh."
Lâm Thanh Bách lạnh mặt: "Đối với tôi mà nói, ông ấy chính là cha tôi."
Lâm Thanh Tùng ở một bên ngẩn người nói: "Hai người đang nói gì thế, cha gì, cha ai?" Anh trai cậu lại có thêm một người cha lúc nào thế.
