Lý Uyển nhìn cậu ta: "Chuyện này con không cần phải quan tâm." Lại nhìn về phía Lâm Thanh Bách, cố gắng ổn định tâm trạng của mình: "Được rồi, bây giờ chúng ta không thảo luận chuyện này nữa.
Bây giờ dì hỏi con, cô gái tên Nam Nam kia, rốt cuộc là chuyện gì.
Con mới đến được bao lâu đã tìm người yêu rồi sao?
Cô gái đó vẫn chưa lớn nhỉ, con hiểu rõ cô ta sao? còn tức Lúc đó Uyển giận rất Tiểu. nhắc người Lý Lý chút gái một nhớ, ấy vẻ con sống ấy hỏi mọi cô đến: "không Uyển không người thế Nếu ra, vui ruột cháu như cũng nữa thím xem thăm bảo lộ lát như Nghe nào." không thím Lý nữa xong lại nói Nói." đứa hàng trước gặp hợp không phải ở cửa tổng sống biết là dễ rồi được Lần nhỏ lúc đã chung một. cho thế, cũng sự của Lâm cũng là tôi Trường có, thể tay đại Chinh không đây ai, nhúng thân Còn chung chuyện dù là vào." mắt Uyển lau cửa bội mở nước, bực ngoài đi Lý ra.." Lý tức run người Uyển đến. nữa con thích đừng Thanh quản thì Bách. cái bao vị Lâm người biết trí có nhìn Anh ở chằm chằm.
Biết cô dưỡng không giáo của ta được?" khách đến lại lau, Về bắt đầu mắt Lý phòng Uyển nước." giúp chủ ghét việc họ người nhà đầu con địa cho gái bỏ Ban làm bọn. này Uyển Nếu còn không đi phải không họ, không thể sống biết đưa lúc tiếp có Tiểu còn bọn được. ấy này liên đến cũng người giờ mọi như không lụy cô Bây. phát hiện không bực Tùng sao: "con nói buồn đổi Thanh thay, ra rồi Lâm sao con Anh.
Thanh nhiều dài như gì đầu Lâm: "lắc vậy thở chứ Quản Tùng làm." quần áo anh trực thì ra Nói cầm ngoài tiếp xong. nó Không trách sau này lại con.""chọc biết mẹ Con thì chỉ được biết, gì cái thể tức có. được mặt cũng Thím gặp đi. và đến đó Lý Tiểu họ thím đầu về đồng thường không không Lúc Hứa, cũng gả ông vẫn Tĩnh đó như ý phải sao nhà? với ấy cắt hệ bà Ban hét muốn Tĩnh đứt đầu quan là la Tiểu.
Thanh giáo dưỡng tôi mắt đủ vắt: "của cô khăn, Trong tốt vai Bách Lâm lên ấy. như giờ như vậy lại bây Trường Nhiều trở hiếu Chinh thành bà rồi năm, thuận sao xem và này với như cũng ta." chồng nên kế mẹ chuyện của riêng quản con vẫn ít Làm thôi. ta bà tốt rất lau thấy mặt cho lòng Thím Lý: "đau khăn mà cũng vắt cô Thím gái đó. sắc không chuyện cũng riêng đứa tệ khi nói vẫn nhỏ con thì, xuất từ Mặc phép này học nhưng không sau, dù thức về đã hiểu, lễ thích nhà luôn." thím là đi bừng hay đỏ: "Lý, thôi Gương Thôi mặt.
Thím Lý nói là: "Uyển, cái phải gì là đích còn mắt sao này cơ, vì đỏ vì mục chứ thím con nhà không.. nhà họ Lý trông cũng tình nữa đến nên bọn nhà của họ vợ ân họ, chồng coi hai Lý luôn Hơn nhớ. là người làm phần khiến mình tốt từng nô giải là phóng rồi thì đã bán bọn trong có cười cũng sau dù địa khác thành, chê chủ khác tớ người họ tôi nhưng này nhà mắt Mặc."nên bé này, chứ sao như trở lại này Đứa. con không đổi thay Chuyện môn một phải này, sau còn được sao có trông là đăng Thanh đối vào hộ đổi này chở cô gái cậy để che Bách người là có tìm thay nói sau nó thêm thể.""chứ để nó Vậy cũng ý vừa phải.
Tiểu Tĩnh kiêu ngạo, thấy giải phóng bình đẳng rồi thì tự quyết định chuyện hôn sự.
Người đó là con trai cả của nhà họ Hứa, nói là một quân nhân, cũng không rõ sống chết thế nào.
Lúc đó bà ấy và chồng bà ấy đều không vui, cảm thấy tìm một người đàn ông làm ruộng trung thực thật thà, người một nhà sống bình an tốt biết bao.
Bà cụ nhà họ Hứa kia, khi còn trẻ chính là một người đứa con gái nhà nghèo chua ngoa, còn học người ta bó chân, không làm được việc gì.
Khi Bát Lộ quân đi qua, bà ta cả ngày sáp đến trước mặt người ta, giúp họ làm mấy đôi giày, ồn ào đến mức thủ trưởng người ta cũng biết.
