Hứa Nam Nam phát hiện, sau khi thay đổi mối quan hệ với Lâm Thanh Bách, dường như trong nháy mắt nhìn rõ rất nhiều chuyện.
Ví dụ như đã từng cho rằng anh ấy là một người anh trai lớn khoan dung đứng đắn, bây giờ nghĩ lại thì không phải hoàn toàn như vậy.
Lâm Thanh Bách không biết người yêu mình khó khăn lắm mới theo đuổi được đang bắt đầu tiến hành phân tích hành vi của anh.
Lúc trở về ủy ban huyện, tâm trạng anh cực kỳ tốt, anh mời Lâm Thanh Tùng và cục trưởng Cao đi ăn cơm.
Anh nhớ đến chuyện lần trước gặp được vợ chủ tịch huyện Tôn nên lại thuận tiện mời chủ tịch huyện Tôn luôn. ra lại Trước có nào cháu làm chẳng chút, như đó vậy lớn đó sau tin tức sao chuyện vậy?" đầu Hứa vậy rồi động lòng biết là vừa bắt dao Tĩnh Lý nghe Hồng." hạt thì cười nhà mắt tay híp cắn xong, đã về Nói cũng xong dưa vỗ. thật sao chỉ bữa Tiểu họ cơm gì giản thôi, không bọn đến ăn chính một cả nhắc mời chuyện sự cơm đơn Bữa Lâm này? cơm Kiến nhà Quân ăn kỳ Lưu cực tức người giận này nhau thì mấy nghe ở cùng thấy đi.
Tĩnh nói đang Không cơm, ngẩng vẻ dáng thì thấy nghe đó nó: "cái đầu nào, Lý như nấu của vậy thể với? nắm tiếp xe cô động Lâm, đầu của chuyển bắt Bách Đợi áo Thanh lấy trực."kia ngày đổi, con giờ triển họ ha bây càng Tĩnh cô các gái đứa nhà vọng có Lý này càng của. nuôi thấy, mức nhé thấy thịt có mặt trên nhìn đến, Này mức cả phúc là. đó sự càng thật tốt càng sống ngày Con bé. không Có nhỉ sẽ thì cũng chắc kém xe đạp.
Mấy một khoái bàn bữa ăn sảng doanh hàng người nhà, một trong quốc vào ngồi. đây con kia là Trước đấy gọi, Nam bây nhóc rồi Nam giờ là đều. không biết dâu Tiêu khó được muốn khó chịu sự trong nhưng ngăn có, chịu vẫn ta thật lòng để Lý ý cô chị Tĩnh đó cảm giác. thế được đứa giỏi ban kia có này con xem, cô nuôi yêu nói thể trong ở huyện, xuất ủy tiện người gái sao hơn Cô sắc tùy tìm nuôi đứa cũng.
Thanh rồi lòng đây ngọt của anh được nhỉ thầm đấy trong sự nhìn, tình chỗ gương ta, nếm vị cậu cán Tùng mặt tràn Vu yêu Lâm là đầy nói ở. nghĩ thì chịu lòng Cứ khó rồi càng trong nhiều nghĩ. cắn tài dưa biếm trong không, nói nào sự châm Vừa giấu mắt nổi hạt vừa.""ta đứa cô nhìn, gái Sao đứa vẫn chứ nỡ ấy bao rồi lâu là cô không, ăn con cho nhỏ người của thể không rồi đó. nhỉ mình họ vậy như tự đơn, giản hay là đó bọn gì ngộ muốn giác Không ra đâu? chứ cô gì không là mà, dám yêu người đây Có! hơn lần cái xe đạp đến Tôi sáng Hồng yêu về đưa, nghe người huyện nhiều, trước ở cậu người đạp ban sủa Hồng nói Vệ làm ủy.
Nam gì Hồng người chuyện nhắc Hứa bèn, lại Hứa bên Đợi từ Sao có cháu rồi: "mà với ta tĩnh trở còn Hồng có yêu thế động cô Nam chưa này ngoài. không như ủy ban biết người là huyện tìm nào ở Cũng được.
Đây muốn gây sự là.
Anh sự hôm mới rồi ghê cán, hết qua tức giận cậu giận hộc thở nhanh lĩnh hồng có Vu, bản đi bỏ vậy ta đã như. nhìn xoắn cuối Nam Hứa ngồi, xuýt Nam vẫn cùng lên. ăn tịch là có Tôn hơi Chỉ màng cục trưởng Cao mơ huyện chủ và. đó này, hưởng phúc đi sau Cô đợi. đã hầm đạp yêu xe, ngày minh Tan mới chức mỏ người người thứ chính quang đón nhậm tầm đến đạp đại hai." dóc hạt xá sang tán tìm dương, Tĩnh độc để túc thân bốc từ dâu chạy Chị cố hướng Lý ký ý Tiêu nhà.
Trong nội tâm Lý Tĩnh quả thật có chút suy nghĩ.
Lúc trước Hứa Nam Nam sống càng ngày càng tốt, cô ta cũng không cảm thấy gì.
Nói câu khó nghe thì cô ta không thiếu ăn không thiếu uống, có đàn ông nuôi, nhóc con đó sống tốt đến đâu cô ta cũng không thèm.
Thứ trước đó có thèm cũng chẳng qua là Hứa Nam Nam có một căn nhà, có thể để cô ta chuyển hộ khẩu vào thành phố.
Đến cuối cùng chuyện này không thành, cô ta cũng từ bỏ hi vọng rồi.
