Lý Tĩnh lau nước mắt, quay người bước vào nhà.
Hứa Kiến Sinh nghĩ một lúc, cảm thấy không thể nào mà cứ để mẹ vợ rời đi như vậy.
Bà ấy đã lớn tuổi như vậy rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao.
Vừa lúc định ra ngoài, Lý Tĩnh chạy ra: "Không được đi, đi làm gì chứ.
Bà ấy đã chạy theo tiểu thư của nhà địa chủ, anh đuổi theo làm gì chứ. ở đứng người Hồng ngớ Hứa cửa trước."chữ nhiều Bà đó nhiều phía chị có rất quân đó lắm, ra tiền trên nữ em nữa, phiếu ngoại có người cho còn đưa phụ nhận. về sẽ cũng quê làm là thi thân bản đuổi ruộng thì Hứa đỗ Hồng biết bị không. cũng Lý chút ngạc Hứa mà có tìm Nam kinh mẹ Tĩnh, vậy Nam của nghe đến. thích lẽ anh, họ sao và gia bác đình dâu thân Chẳng là hàng nhà nào Tùng? hắn mà một, Còn đứa cũng đứa con, ta lại thôi còn ba có gái chỉ.""có, mẹ đang chờ Thôi còn người. thân Hồng suốt đừng ngày kiểu học, chút theo Em bản chăm Hứa chỉ biết. này bác, lại gái chuyện vẫn thể Nghĩ là không cho nói. với vật chuyện Trước Nam nói, trong tư Linh nhà bộ Hứa đang phận định Nam Hứa cửa.""nhà nếu trung thông lâu còn ruộng phổ, học đỗ về đòi chị ta học á làm Em không thì mới phải thi. huyện thì không trong được tiếc là đến lại cổng Đáng ủy ban được vào của." sải bước xong ra ngoài Nói." Con lấy lau nước xong đi về mắt: "tay khăn Nói." gọi Kiến Hứa bắp lắp Sinh một tiếng. gọi là gì bà chứ của ngoại hệ sao chẳng thì phải, anh Tùng họ ấy quan vậy mối Nhưng là bà?
Phiếu quân dụng? con nó cho đều và ta rất lo, các đừng Mẹ tốt cha chúng sống.
Đứa đênh người đời không dạt già mẹ của người duy nhận, trôi con gái bọn lênh nửa vợ nhất họ hai… nữa Hứa thể Lần Hồng thi không được quả hoàn này của rồi điểm học toàn số đi cử thật.
Mẹ… bé đã từ ức nhỏ phải Con uất nhiều chịu. qua Bao mẹ mình vợ năm mặt của được nhiêu mới gặp. thôi Giang Tiểu Tĩnh rời là thăm rồi, phải khỏi chỉ Mẹ sắp đến Nam. đó phiếu dụng nhỉ có từ Bà cụ đâu được mà quân." Hứa Linh nói. biết hệ thím ban cơm ngay không ăn được cả khi ủy và, đến tìm chạy ta Tĩnh người của chị, đi huyện mối quan Lý để Lý Sau cũng. thấy Lý lại Tĩnh phòng khóc, quay vào rời Nhìn đi ta hắn." Hứa nói ý Linh đắc. không lại còn ở làm mỏ trên muốn Anh việc? đã Hứa, được ngoài Sinh Bên thím đuổi Lý Kiến kịp. ruột cụ Bà đó là của dâu bác mẹ?"
Rồi bước rời quay người đi." lại vậy ruột cô đối Hứa, mắt với đứng tôi nhìn nhẫn cô: "biết mới, Kiến ta mẹ sao được đầu trừng như nay Tĩnh quay Sinh mình đến chứ tâm cha xử Lý yên hôm. đến bản rồi nói ra, học em đã cho chăm liên Xem ngờ đấy Nam không học, cô gì Linh Hứa em: "cha lại thân phải chỉ quyết với Hứa cảm em thật hạ chuyện, nghi đi Nam hành tâm thấy quan này. động Hứa nghe con Sinh thì Tiểu với Tĩnh, một nhìn Thím về tốt là: "có đối Kiến vậy, người tốt chút Con Lý kích phía chút đãi.""nhé, quay Mẹ nói nhà chúng ta về rồi.
Nếu bên để sang ta sẽ, mình như định gạt cô biết nhất một."ơi Thím… trong nhìn sợ sao hiểu một Hứa ở, hoảng Sinh đứng không có Kiến chỗ lòng chút. nữa như ấy còn, không Hơn bà xem sống bác giờ hiện tốt ra thế cơ dâu biết.
Chỉ có thể ngồi chờ ở cổng ủy ban huyện mà thôi, mãi đến khi Lâm Thanh Tùng tan ca, chị ta mới chạy qua: "Anh Tùng, anh Tùng."
Nghe thấy giọng nói này là Lâm Thanh Tùng da đầu ngứa ran, khuôn mặt cậu ta lạnh lùng nhìn về phía Hứa Hồng: "Sao cô lại đến đây nữa thế." Vốn dĩ cậu ta cũng là một người thương hoa tiếc ngọc không nỡ để cho con gái buồn, sẽ luôn qua loa một chút.
Nhưng lần trước Hứa Hồng nói chị dâu tương lai của cậu ta như vậy, quả thật quá không được.
Cậu ta hiện giờ đã liệt chị ta khỏi đối tượng mà cậu cần phải qua loa rồi.
