Lý Uyển thấy cậu ta như vậy, muốn tức cũng không tức được.
Nhưng nghĩ lại thì Thanh Bách đã lục đục với bà ta rồi, để cho Thanh Tùng ở lại với anh để bù đắp tình cảm cũng tốt.
Sau này anh chắc cũng không thể nào mà không quan tâm đến người em trai này."Vậy được, chút nữa con đi tìm anh con, chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm." Trước khi rời đi vẫn nên làm dịu chút mối quan hệ với Thanh Bách. cũng tốt không cơm người ăn nó nể ngay riêng ta năm này nay bà, xử với thời cả Bà, đến giờ bao trai ta gái đây nhiêu bạn cậu kế gian có đối con với như mẹ." cũng Ít hệ nhiều có mủ quan máu. ấy Hứa mắng lại được bước cũng, mỏ bác hề lúc Họ bước: "dâu không nội vài cháu Hồng chạy nào mới theo cả, đuổi đối với Bà đi bác tốt.
Tùng nhíu rồi Chuyện Thanh: "Lâm mày chịu này thì. cũng chuyện chú nói và cũng Lý theo với Hứa nhanh Lý dám, Thím không sau chân Hồng. tối Lâm hệ biết Lý Đến chú thím Thanh Bách chỗ giữa Lý quan và Lâm Tùng từ chuyện Thanh với Tĩnh Lý được." cảm mình này thì khó thái Thím chịu con sống những đang qua lời, xong gái nào năm thế biết hơi Lý còn Tĩnh của muốn thấy mấy vì độ nghe Lý. sao đang được nhà ngay, về tan thể Anh hò làm là đó có hẹn.
Hứa ở đầu lại lung óc sau, chứ vậy đi Hồng, mông sao ngay phía nghe phải rời?" thật tức Lâm Thanh hai giận, sự như vậy thấy Tùng người Nhìn. ngoài trai đưa Lâm bèn ra, và cùng ở bà tự đi cơm đây Bách Lý ăn mình ông Thanh không con Uyển.
Lâm Hứa không Hồng, nhịn được che Thanh lại Tùng mắt Nhìn thấy. quá vẫn đợi lực dữ Con nghị ấy này dội đây, này còn cũng mà vậy ở nhỏ. trước họ huyện chóng bước đợi ủy chạy thấy ban bọn qua, nhìn Hứa vẫn nhanh thì luôn của Hồng ra ở cửa. mà mình thế dù Cho đi gái con cũng nào nữa."
Uyển Lý sợ trong, càng hoảng thêm xong nghe lòng. qua là thật như dáng cũng quả thế, không gì Hôm sống dàng nay dễ ngày nó trông vẻ.
Lý ai Hứa tốt chỉ thím Bà, rất cháu đối Tĩnh: "xử dâu, tìm không ơi tìm là khác, với Hồng cháu cũng Lý bác. này Lâm phía hai ông tàn bám Hứa còn, đừng nghĩ Tùng tay, trước nếu đi như trách cố nhẫn vậy ra, Thanh quá đeo cậu bà về thì Hồng Dẫn ta theo. tôi để cứ nó Cháu thôi không sẽ làm cho sau, phiền rồi tốt cứ nó này nó sống, nữa chúng đi sắp với phải nói. mắt quản Lý nhanh không bước thế, Uyển đi giận khoát tiệm, chân đến thấy đỏ thèm tức, như nữa cả dứt thím Lý cơm."nói, Vu sao cán mẹ sự chứ xem của được sau đối làm mặt với anh Anh này?"thì nữa cô phiền, Hồng đâu Đồng như nếu nữa còn làm tôi chí sáo sẽ Hứa không khách. đây Cạnh an cục công là. có tình nghĩa Cũng chút." đó thì Ngay sự là làm khi cũng cán cả hàng họ với Vu.
Hứa với Hồng liên Chứ quan nào không chút có? tệ Lý xử và không trai nữa chú với đối cũng cậu Hơn thím Lý anh ta." xong là nhất im gặp Chú nước, gái cứ thím nó gì à không tôi lau: "đâu lặng không, định Lý Lý nghe mắt mãi muốn Cô chúng nói. đến vẫn nơi ở chịu người rằng nhớ, người luôn đang hai đâu cơ không ấy Bác biết hai khổ nói. bà năm không nhé dâu bác nay ấy đừng, sống trách bác được Mấy tốt. muộn gần về mấy lắm con Anh ngày đây đều.
Lâm Thanh Bách vô cùng thoải mái nói: "Anh tùy vào Nam Nam thôi."
Nghe xem, những lời này nói ra thoải ghê luôn đấy, Lâm Thanh Tùng nghe mà chua cả răng.
Cậu ta dứt khoát nằm xuống ngủ một giấc, nằm một lát nhớ ra là còn chuyện chưa nói: "Đúng rồi, cuối tuần này mẹ của em sẽ về thủ đô, chúng ta vẫn nên ra tiễn chứ."
Lâm Thanh Bách cau mày, anh còn đang định đưa người yêu đến thành phố tỉnh lỵ xem phim, xem ra lần này lại lỡ dịp rồi.
Ngày hôm sau đến đón Hứa Nam Nam, Lâm Thanh Bách kể chuyện của chú Lý và thím Lý cho cô.
