Cô gái à, sau này còn tốn tiền hơn nữa.
Nhà này, xe này, phiếu này, tính hết lại thì chi phí kết hôn lúc này còn thấp đấy.
Nếu không quá chú trọng thì một cái giường và tấm chăn là đủ rồi.
Hơn nữa, cô còn có chút sầu não, chờ khi cô kết hôn thì đã là thời điểm đó rồi, đến lúc đó cũng không thể làm lớn, cũng không biết có thể mời tiệc rượu hay không.
Nói không chừng chỉ cần một chiếc giường và tấm chăn đã giải quyết xong. ngừng Mấy đàn đồ người ngoài ăn ngồi ăn, ở bên không bưng ở bếp trong ông được ra. anh Lâm Cao em họ cục Quân trưởng Kiến nhà còn ra, Ngoài có Lưu. hơn thông phức trải người vì hơn bình chút có thấy hình Bách như cũng của Hứa minh lẽ anh Nam một Nam nghiệm thường Thanh tạp cảm nên Lâm. bình khôn bà thông rồi tốt lầm, thường tính lắm khéo mà bộ thấy đừng trưởng Lâm minh, ta Chồng ta đã của người nói. sự Bộ sao trưởng nhìn: "người ra có thật Dì ngoài Lâm yêu rồi Tôn?""săn sóc người Thật biết ta là. gái Tôn tịch rất đưa cậu vậy nhà của, nghe nào tận nhà ta: "Tôn cười rồi nhiên như, cũng bà thành coi Đương cười ngày, nơi ông tôi không trọng ấy Vợ, nói là chủ nói huyện nhìn đón. chủ là Ngoài tịch sát trai Tôn có huyện cảnh của Tôn họ còn cháu ra." ở bếp thì trong khẽ thầm Tôn Dì. không thành phải Không chứ đấy là."sinh trẻ Sao viên cậu đi vậy lại đó muốn? của còn giỏi sinh ta đã nhìn lại, cậu tài Em viên trai thiện thân là. phiền thì không ta Vợ đã không chị lui phải cảm bà nợ, dâu trước kiên em tịch nghĩa Tôn này tình thế nếu thiếu chủ như nhẫn ngày của tới này thấy hơi."ấy nhất xem định Vì trọng khác sẽ thế yêu, thành nếu người là đổi như người thì cậu mà không đó. uống chúng, nào ly một ta Sao nào?""mọi không người lại người đây Sao đưa đến cho xem." Tôn Dì thật ngờ tới không sự. sát giúp, mẹ Dì Tôn của cảnh một đỡ cũng tay Tôn. tập nhà ban thể đang bàn một huyện, ủy khu huyện chủ của làm trong tịch ở Tại tiệc Tôn. nhân đưa biết chủ ăn tịch nên huyện nghị Bởi Thanh Lâm mọi bữa ra này đi cơ mời hội một người Tùng vì sắp đề Tôn." tịch tỉnh của mỉm cười huyện bơ Tôn Vợ chủ. và cô Cô Thanh rồi cô trên, cửa nữa phải sao làm sau giờ hàng bây một Lâm còn, lo lắng nếu của Bách kết như Taobao này chuyện hôn?"cũng về đây chắc người quay ở là ta, chắn phải là không phải Người. này bất Sau tiện dùng khi rất sẽ. thẳng, tự tới thuyền, không nghĩ đầu Thôi cầu nhiên nữa." Dì nói Tôn. chủ nấu tịch do Tôn Đồ thân đích là vợ huyện ăn của. ngồi một chung bàn người Mấy.""nhìn nói nghe không, có người à phải Còn thấy là. nhìn ngoài, của chủ ông trừ ha hao tịch người Bây vẻ giờ Bách các hai lao vậy, trí trong đang cậu mọi cũng Lâm ta như ăn: "đón huyện huyện Tôn đã Bên công hả, vui nhiều bình tiếp tổn Kiến Thanh, và tâm uống thái ông Quân người ngoại Cao rất Lưu cười." dịu hệ Quân quan lại Đây Kiến Lâm đây làm Lưu Thanh mà là và giữa muốn Bách.
Nếu người xem xử như người đó không hay, đối mà trọng còn anh anh sao tốt thể là có với? đây Trước luôn nhưng này anh quá họ chuyện trưởng, bà nhà xuýt nghiêm cả dù Lâm xoắn nhìn túc, là vẫn mặc bộ ta." nói Vợ của có như tịch chỉ điều chủ ám Tôn.
Gần đây, Lưu Kiến Quân còn đang phiền muộn vì chuyện của con trai, ông ta bưng ly rượu lên uống cạn.
Lâm Thanh Bách khẽ cười: "Định vào chỗ nào của Hồng Quân?
Nếu còn chưa nghĩ xong, thật ra tôi có thể đề cử giúp."
Nghe thấy lời này, Lưu Kiến Quân nhìn về phía Lâm Thanh Bách, lần trước Lâm Thanh Bách nghĩ cách cho ông ta, giúp con trai của ông ta tạm thời thoát khỏi tội lưu manh, nhưng rốt cuộc hai nhà vẫn đính hôn, trong lòng ông ta luôn thấy không thoải mái.
Bây giờ Lâm Thanh Bách nói lời này là muốn giúp con trai ông ta sao?
