Nghe Lâm Thanh Bách tính toán thời gian, Hứa Nam Nam đột nhiên phát hiện hình như cũng đúng là như vậy.
Xem ra lúc này đính hôn cũng không sớm lắm, dù sao sớm muộn gì cũng đính hôn, chung quy thì đính hôn sớm còn hơn đính hôn vào lúc bận rộn.
Lâm Thanh Bách ở đằng trước không nghe thấy tiếng phản bác của Hứa Nam Nam, anh hơi cong môi, tâm trạng sung sướng đến mức mắt cũng sáng lên.
Lần này đưa đến cửa nhà, cuối cùng Lâm Thanh Bách cũng vào nhà.
Hơn nữa còn nghiêm túc đưa ra kế hoạch đính hôn với hai ông bà." cạnh vẻ Nam Hứa mặt ở thành, nghe bên Nam 囧. đến mỗi khi cơm ăn sẽ kết Nam thì Nếu ông không và bà Nam hôn đây sáng chê cháu sau."Anh gì nói? cũng được đến nào lúc đây Muốn. gì trọng cháu nói túc ông và, túc cùng hai nghiêm đưa vô: "này Thấy, Lâm Thanh trịnh thỉnh bà nghiêm Ông không Bách cầu ra nói bà."Nam em, điều anh phải một không hiểu, muốn Nam người anh ngoài. đính không thường trông hôn thể, lòng ông bình nhiều bà không cũng nom như, làm họ quản phải Người cũng nhọc." nghĩ nhìn thở Vu gì, ông rồi nói muộn suy phiền không Vu dài ông Vu Bà. khác kết và thôi nhau đính hôn kết thật hôn mà Giữa chỉ một nhận ra tờ cũng hôn giấy chứng. nói có đây không thấy người nhìn bà hai, luôn của chăm Bách sóc mặt cháu bà Nam: "ông thì thân được ông hai Trước Lâm đã cười này, nhiều Thanh Nam sắc người bên ở vẫn. chuyện là tốt Đính hôn. trong anh thêm Bách màn đêm mờ Lâm lờ càng, trông chín dáng đứng Thanh vẻ chắn của yên. toán phải tính chuyện cho Bách, Lâm ngờ đã cô xuôi có giới không thiệu Thanh chí, lấy còn có anh người sớm thôi đối là cớ tượng chỉ nghi xong Thậm. ấy tên Đặc cùng củ, bà nhắc vào Thanh chuyện thấy vô bà bình Bách vừa đến không đứa biệt quy, đã bao nhà này là tiện nhóc cửa, thường Vu cảm giờ sẽ lớn vào Lâm tùy ngờ không này nhỏ. là một đãi muốn Lâm Bách của Ý bàn Thanh. lời chồng sợ ve một này ong ta gần được tiếng, vợ sẽ son tán bàn cũng nhau Sau chút người không sẽ. qua mới chuyện phải hôn Không thôi đã rồi đính, kết đến sao hôn nói luôn ư." ông nhà liên Nghe, và chê tục một mới chứ Vu nói mà tinh, Vu phục bà: "thần nói này gì lời Người được bỏ khôi."
Nam nhìn anh Nam Hứa bực buồn. khi sau Ngay hôn đã sống xếp sắp luôn cũng kết rồi cuộc cả. thân Bên thì ở xóm bạn bè hàng ủy một ăn mời còn, thích bàn thì bữa huyện bên anh một ban mời cô.
Cứ bên đều, hai mọi người biết sẽ như chuyện này vậy. cho bà Hy đồng hai ông vọng có cháu ý thể. khi Lúc Nam cô vui có Nam vẫn đối cũng, vẻ tượng rất ngóng đương luôn trông trước thật họ yêu sau. phát nhiên phải đột ra chuyện Thanh rồi lòng giờ gái bây, ngoài hôn nhắc họ cháu muốn tới Lâm hiện Bách Nhưng trong đính gả. thành nhiên cùng gì Vu bà vô tưởng đương, của băn Vu tán và khoăn không ý Ông anh." như Bách cẩn với nghĩ đính thận, ruột hôn cảm lại rất thấy việc sốt suy vừa dường Lâm Cô Thanh. cơm Nam cửa cơ anh lúc Thanh vội, hôn nghĩ lại thận chiều, đính anh Lâm Vừa hội sao Hứa có mới: "anh suy ăn chứ em hỏi vã rồi ra, Bách ở đã đây nãy vậy tiễn Nam cẩn. anh với gì có em chuyện nói Có thể. thể ở ngoài nữa trong thì sẽ nhà Gả không ra. luận chi ba còn tiết ổn bắt bàn thần đầu chưa hôn đã rồi đính tinh về mà định buổi người lại Cô. ông kinh Hai thì lời lập này vừa ngạc nghe bà tức."
Lâm Thanh Bách bình tĩnh nhìn cô một lúc, cười xoa xoa tóc cô: "Nói gì cũng được.
Thôi anh về trước đây.
Ngày mai chúng ta cùng đến tỉnh lỵ."
Lúc anh đi rồi, Hứa Nam Nam trợn tròn mắt nhìn bóng dáng của anh, trong lòng hơi rối rắm.
Vì lời nói của Lâm Thanh Bách mà buổi tối Hứa Nam Nam đã rối rắm rất lâu, cô suy nghĩ kĩ lại rốt cuộc có phải Lâm Thanh Bách đã phát hiện ra điều gì không.
