Lâm Thanh Bách ở bên cạnh đang gọi cô, thấy cô dậy thì mỉm cười: "Tới rồi, sao lại ngủ say vậy."
Hứa Nam Nam đảo tròng mắt: "Tối qua em không ngủ được.
Nghĩ đến chuyện đính hôn là căng thẳng."
Lâm Thanh Bách cười càng vui vẻ: "Anh cũng căng thẳng."
Sau đó không biết xấu hổ nói: "Trước lạ sau quen, lần sau kết hôn thì sẽ tốt hơn. trị bây thể, giá có gắng chứ thì muốn tốt tìm tìm thứ cố phải chút vẫn nếu giờ được Không có. vẽ lên bình họa được sắc ta phải Cậu trên hoa màu và mà tươi không, bình nhiều một đến mang nổi sáng điêu chiếc tiết trông khắc rất. cho sự dạ của Nam làm Hứa bị sắp chột tốt hơi tính Nam. mỉm xách túi nhanh chạy rồi Cô đi cười. nào có món không, hỏi đây người xong Hứa hàng cầm toán: "khi tiền Nam Sau đi rồi lừa xem hợp thanh Ở Nam phù."
Ngụy quái Cô vẻ chắc mặt Đông kỳ Tiểu với: "chứ cô nhìn?
Đông Ngụy cao Theo Tiểu, chắc giá giá nhưng có nói, bán chắn với thể không trị. cao thật là nhưng trị ra, giá rất Nghĩa đáng không trông giá. tinh trị Giá chế bằng không thực túi lương một còn.
Tiểu cách Ngụy không chạy Cũng chỗ chiếu phút cô may Tiểu, xa rạp mạch phim, nhà mười đến Đông sau đã Đông Ngụy một. do cũng một danh rất chỉ ra đồ làm Tuy cũng là nổi thật, nhưng giống bản thợ gốc rằng nhái. tới lo cô mặc May đầu ở Tiểu còn sốt còn mới, làm đến hẻm phải cô khác bao: "nay thì tôi ăn rồi là, đã ruột có thấy tôi chiều cô bảnh, đứng đến Đông nói đợi Ngụy việc. có vài tội tặng một mảnh thì quà phải chứ này, thể vải này Tặng những lấy cô mua thứ để gì. suy thật Tôi sờ một Nam thứ vậy Hứa, có làm định như nghĩ Đông chút cô Ngụy một: "Thấy rồi vậy Nam lúc đầu, Tiểu như đợi.
Đây là là tôi mua chợ được đồ ở cũ, chỉ đồ thứ nhái. nhiêu tiền Bao. thích mấy thứ giờ này chứ còn Bây ai. được Càn Cô này biết vị Long, những thích truyền mỹ là thứ rất lưu này thứ, đế không không này những nhưng tiếc Hoàng hoa như. thì đồ nguồn gốc thứ Nhưng cổ có không nguồn trọng mà thì này chú gốc." Lâm Bách cười chứa ý miệng Khóe Thanh. trị vào chỉ Dân Hoa Đương có nhiên giá thời Trung Quốc." biết đi hò vội Vừa nghe là đang vã hẹn. hai được lại đã phút Chưa quay.""Tôi xem tôi, cần giúp tìm dùng cứ cậu. là chạy sau xong Bách sẽ hai, hẹn rạp người bao chiếu chờ trước giờ bây Lâm sẽ, đã May giờ cô đến đến phim việc Thanh." tay xuống nhéo đi Nam chưa xe: "Hứa anh Còn Nam cánh. không giờ mua mấy được thứ bán nào Bây này thể. đồ ra làm đình món Có vài gia vài giàu nhái."trông phải rất không giá đáng Có?" cậu đi ta xong chạy Nói. này Cái là cổ Nam: "gật Nam cũng Hứa đồ à đầu bình? bình tỏa mặt cái Nam nhìn, trên sáng Nam Hứa." lấy liếc Ngụy Cô lại cô lạ nhìn thật cái: "này Tiểu à muốn Đông thấy kỳ? tế có còn lợi hơn ích Vải thực."Đi đi, em chờ anh." vẻ Nam nghiêm túc Nam với Hứa nói mặt."cái, Được lấy này tôi. một cô bằng sách Nam bức sứ, trí trang vào không chữ, và đồ hóa hàng nói, tranh Nam vài cũng nhìn Hứa nhiều."
Ngụy nên Lâm dẫn Hứa Thanh theo cũng tìm dám Bách Tiểu Nam Vì không Nam định đi Đông. hoạ danh đại nổi phải tiếng chữ từ của nhà, các Minh không Thanh và nhà Tranh triều." đấy Ngụy tôi người vẻ tốt tỏ Đông Tiểu là. đây cho trong tôi đó Trước để đẹp nhà về mua.""trong được nhà thật, thì chứ đồ nếu Sao còn để thể tôi là có à cổ?" Tiểu Đông Ngụy nói cười. cô Còn không lôi ra định lừa.
Cô lấy thứ này đi lừa người khác, lỡ đâu gặp được người trong nghề thì sau này sẽ kết thù đấy."
Hứa Nam Nam cười: "Tôi không tặng người khác, tôi giữ cho tôi dùng."
Ngụy Tiểu Đông hơi không tin nhìn cô, sửa miệng quá nhanh.
Nói không phải tặng người thì ai mà tin được.
Nhưng Hứa Nam Nam đã nói như vậy, cậu ta không thể không cho.
