Hứa Nam Nam khịt mũi coi thường, suy nghĩ lại cô thấy vẫn nên mua cho.
Cô quay đầu lại tìm người bán hàng, định bỏ tiền mua một bộ cho Lâm Thanh Bách.
Lúc ra khỏi cửa hàng bách hóa, Lâm Thanh Bách thở dài: "Nam Nam, bao giờ em mới có thể không xem anh như người ngoài.
Em phải học cách ỷ lại anh."
Hứa Nam Nam bình tĩnh nhìn anh: "Em ỷ lại anh mà, nhưng em cảm thấy có một số việc em có thể làm thì em sẽ làm.
Không đi đến, gọi tiếp nơi em, gì dậy em có anh ngủ. ba một cả họ anh khi, khi lấy Lâm được biết quả và chỉ dùng thịt cân Trước mời sang Thanh bột khách Bách đính ngày sơ nhà, mấy và nào Vu nơi để hôn không mang gạo từ.""lẽ tôi thấy cảm này trước nhận từ nguồn có cung phải xác Tôi, trong gốc có hoàng thứ đã."
Thế toán là giá sau mua lại sửa đối thanh rồi, đồ cả đó phương Nam nhìn Nam tĩnh bình Hứa. mở Bách cúi vừa cảm, đang người mắt láy lường ý, được mắt ra lại trong nhìn cô Cô, ta sâu con Lâm thấy Thanh đầu ngừng làm không cười đen ngươi.""thật nói tôi, bán nếu Tôi lỗ phải sao thì không sẽ?"
Bách nhìn cô định bất nỗi vẻ xoa an nén, của cô dáng, Thanh Lâm trong kìm kiên tóc lòng. sổ sẽ thay rằng Taobao bán thì giả không hàng không tính tên lo Cô Hai tìm cửa có hàng lo sẽ mình cô gì đổi mà cậu.
Hứa dựng Sao Nam Nam anh vậy: "nhảy trong lòng? không chắc ý qua phải cô là đúng, cần tôi chắn đã, thấy nói giúp nhìn tìm "thoáng ưng" không Tôi? nào Hứa thể không Nam được ngủ Nam. cũng cậu nữa Hơn mình không mua, lần cậu thật phải được nói cũng mua hàng, thể nào ta giả rồi Ba được đồ.
Là mọi ngành vác: "rủi ta Tôi Hai gánh chúng phải như Người ro trong Cậu.""yên ổn không, có Không thấy ngủ anh em gì." còn Hứa Tôi cười mỉm lần triệu hai biểu sang: "nhớ đấy một Nam rõ trước tượng gửi Nam." chúng lượng Tôi phải: "không đã ta, bán Cậu sao rồi thương Hai không Là Sao?
Hứa vẻ Taobao Nam mượn gật đi vào ngủ Nam gà ngủ. qua ngàn dự triệu gửi Hứa tám do Một mươi con Nam số: "nửa ngày một Nam mới. hối Hai có hận cô cậu chút Nghĩ chuyện đến. xuất rồi phương đăng tĩnh Cô bình đối ẩn." cô Hứa đồ lời nào nói mua Cậu lấy đều tin, Nam ta không bán chút lần không cớ mỗi Nam hàng. mặc rồi cũng sao hận, khoát Cô nữa kịp dù dứt hối kệ không còn. không cũng muốn chắn bán Lần chắc này.
Nam Hứa xúc này xử gửi không thứ khó tôi biểu: "tượng bán, một Nam cảm quá Ngại.
Bị là thường lừa chuyện tình. tìm cũng vẫn cô Nam chờ Hứa sổ chờ Nam có động Hai, một tuần luôn đến không gì cậu tính lễ tĩnh. đến Mãi Nam gì đổi Giang khi thay đến cho xe có cũng không. lại Hai đường Giang về, tới Nam tìm Trên Cậu.
Thành Cậu Hai giao: "Là Tôi. không cố từ cho giúp mình Hứa ta vào sẽ, cậu trong ý Như đặt sợ bán "Nam Nam" ngoặc kép còn tôi."
Bách nói Lâm vỗ về cười Thanh." sẽ kiếm lần Nam còn tám thêm cảm Nam Thấy trước huênh mình mươi, giống Hai nữa được hơn cộng nữa lần lại cậu lần giới thấy có, thể Hứa hoang này thêm được một khoản trong ngàn như. mình đính, hôn đến Cuối ngày tận cô chờ cùng." thật Cậu rồi xác: "thể nói, triệu hay vẫn Tôi nâng Hai Một vừa, không chưa có chính phải cô rồi không có Là, được giá định lên mà đồ." Nam Nam gửi bi tượng sang thương một Hứa biểu. nào Tuy đi thứ thấy trả cô tôi, chưa được vẫn, này như ngàn vậy tám, xác trăm thế định?" cớ Hai nói tôi: "Cậu đã Là thích, rồi thì sao nữa, bán cớ mà không lấy lại Tôi Lấy. gốc Tôi Cái Cậu: Là kia thế bình có như nào nguồn Hai ấy?
Hai cụ thấy anh cầm những thứ này tới thì hai mắt nhìn trừng trừng.
Tiệc đính hôn này không phải để nhà mình phụ trách tổ chức sao, sao có thể lấy đồ của nhà trai ra mời được chứ.
Lại còn mang nhiều đồ như vậy."Không sao ạ, bình thường một mình cháu ăn cũng không hết mấy, nhà cháu vẫn còn không ít."
