"Cháu để đầu bếp nhà ăn giữ lại mấy thứ này giúp cháu từ lâu rồi.
Ở chỗ ủy ban huyện cháu vẫn còn dư lại, vẫn có thể bày thêm một bàn ở đó ạ."
Nghe Lâm Thanh Bách nói như vậy, ông bà nhà họ Vu càng nhìn cháu rể càng vô cùng ưng ý.
Không tìm được thanh niên nào biết lo toan cuộc sống như thế này đâu.
Bây giờ các ông chồng đều chỉ biết đi làm rồi về cơm nước, chuyện nhà việc gì cũng phải để phụ nữ nhọc lòng. đã người mới đến thôi giờ là mọi đông tới đủ Vừa. chức dứt khoát không mọi lại ăn nên lễ vào buổi một chiều tuần khách, bữa hôn nhau hai đính thể người khác mời Tổ." đến lắm không ý lại, cười Thanh Hứa không rốt nên cô các để cười đồng chí, nam kém Lâm người cuộc thường biết tiện nhiêu cũng không Bách Nam Nam, bao đáp bình ta.. sáu tại Lễ thứ tối Vu hôn chức vào nhà đính tổ họ. ủy tổ cần thời, huyện ban lệch bên chức với nào cách vì còn bởi Không gian. nếu ra này Sau đôi nói không người, hai có thành không cũng ai nói vào. không nuôi này Bằng hôn rồi sao con làm sau kết được. bữa Có ai thể muốn thì một chẳng ăn không lương tới thực tinh. chủ được bếp, đồ nhiệm trợ xưởng ăn ra yêu của làm thoảng Nam, tốt thật hỗ phân bên ngó: "vợ Trong Nam ngoài phòng tìm thỉnh người. tiệc mấy hôn Bữa không này khác như kết lần. gọi rồi không là phó tiện ít vài cũng Tùy, nếu làm đĩa được ăn nhà về đối thức rau được đến thì ăn thịt món." ạ Nam biết người ngẩn: "Nam Không Hứa. biết cái trẻ quá, Cháu còn chứ ra phải lẽ này. người muối củi gạo mà cháu, không hiểu dầu đúng là các thanh niên Mấy. thuốc thì chiêu Bách Lâm Thanh lá Vu chuyện xong, ra lại phát tám khách đãi dẫn Ông.""Ôi chao. lương của bao nhiệm tiếp này Vợ nam xưởng: "hỏi một lại là chí thế nhiêu phân chủ Đồng tháng tiền? không giềng sau láng về Dù, xa ăn nhà, thì tối sao cách khi xong đều là. nghĩ Vu Nam những: "rồi bùi ngùi còn, lo để phải Nam cháu này thứ Bà nhỏ. danh sắm Taobao mua cô để Lúc bảo nữa chuẩn trước trong mục mời còn nên sẽ tìm khách bị kìa. như kết hơi ấm từ là thế đình, vã thiếu hôn sao này vội Bảo gia vậy.. xưởng mấy ta, xem đã trong người nhóc chúng hơn kém nhìn Mọi vừa thằng hẳn thấy.
Ông xong nghe trong Vu không và Nam, Nam Hứa khó chịu nghe lòng Vu lại ra bà nhưng.
Cũng khi cho chuyện: "tâm có cháu này như Thanh để mà bận Lâm Bách hiếm cười. cháu đính tiêu tiền đi thể không tiền lung cũng tung, Dù để hôn mới thì quản được nên." nhưng này nghe Lời thấy trong có vẻ gì lại người, khiến xót nghe không qua thấy cảm thì lòng xa." sẽ ra này nên ràng bà, hôn thở Thu mơ: "sau ta Nam phải ra mạch mấy Thấy nói làm, động chủ rồi lơ ông nghĩ kết rõ nhập dài Nam rành đừng Hứa. chính sau, tính chứng toán đấy không việc là này minh của xem biết Nhìn đây. không này một để chứng chực bà đem người thôi coi mọi làm, tới như ăn quà bữa theo Lần ông, chỉ ăn cũng Vu." hận còn chứ nhập phân biết sao Vợ rồi không của: "của không chủ thành lâu đính được, lại người nhau thép, làm Hai thu vậy quen xưởng phương hôn sắt như nhiệm đối." cô lại hội lời được, không chứ nghĩ có cạn lo là, không Nam Hứa không Nam sao cơ cô. ngày hôm thấy Dì nhỉ kém không rượu nay tốn ít tiệc.
Khi là người yêu của nhau mà chưa nói rõ, lúc kết hôn rồi càng khó mà biết được.
Đàn ông suy nghĩ nhiều lắm đấy, cháu mà không quản nghiêm chút, không khéo anh ta giấu tiền cả ở dưới miếng lót giày luôn đấy."
Hứa Nam Nam nghe thấy vậy, nghĩ đến cảnh tượng Lâm Thanh Bách để tiền dưới đệm giày thì rùng mình.
Thức ăn lên bàn, Hứa Nam Nam được sắp xếp ngồi cạnh Lâm Thanh Bách, ánh mắt cô nhìn xuống đôi giày của Lâm Thanh Bách theo bản năng.
Đôi giày da mũi nhọn, mặt giày được đánh bóng loáng.
