"Nhìn xem khi nào thì em mới lớn đây." Lâm Thanh Bách cầm lấy tay cô, không để cho cô phản kháng: "Nam Nam, chúng ta đã đính hôn rồi, kết hôn là chuyện sớm hay muộn.
Có chuyện gì cứ nói với anh, đừng băn khoăn.
Anh biết, em còn nhỏ, có thể có chút chuyện chưa hiểu.
Người khác nói cái gì thì cứ coi như gió thoảng bên tai là được, chỉ cần em không thích làm thì không ai có thể ép em làm. nhà cũng kể bất, ra cần đều chỉ người là, nhớ chúng gì ta Em một chuyện xảy. cô nào, thôi bé cỡ không đi Mà cũng biết con." chồng không về túm muốn đây thì nhỡ không cũng lại đồ, tặng mất quê ta là cho chốt cô mẹ đến Mấu ta đó tiêu lúc về cô. tưởng chủ làm thấy tư Khi thuận người cô Kiến ra công Sinh, tác mỏ ấy đến, nhiệm Hứa miệng tìm cũng nói Chu." đáp nhẹ Nam Bách Nam Lâm lại Thanh Hứa nhàng, Chờ thở không thấy lúc ra một..
Nó nông ở thôn. cả là, sự mật đây đi này cô nghĩ của cô sắp sẽ bí, thật đời này cuộc chắc sau người nếu chắn người có vậy biết Cô cùng. đỏ hầm ghen tị cả quá người người, nhiêu mời tất người nhiều có, còn Chỉ mỏ mắt biết là nếu mọi có không bao.
Hứa ý người, hôn của Chuyện cũng Thanh giấu Nam đính Nam Bách, Lâm không mỏ trong đây mọi là." sau Nam đầu hồ còn mới lắng bắt Thanh khi về, Nam đồ lo nghe Taobao có thì Bách Lúc, dạ nói đến chột Hứa cô đoạn chút nghe chuyện Lâm.. anh Hứa Nam cũng Nam rồi, nhìn gật anh đầu. không thì công Nếu lo mời Hứa phải ăn để đấy Nam chú nữa Nam quá ý còn lắng anh bữa gây trong muốn mỏ cơm nhân.""Gì cho, nhiên cơ Nam tự lại Nam mua sao.. ít quả lấy kẹo hai vẫn tìm dứt người Vì, tới ai Lâm cách Thanh mời vậy Bách một qua mứt cả hoa không khoát chẳng." mắt Nam vẫn ánh bằng Bách Hứa nghiêm, nhìn nói Lâm giọng Nam Thanh túc. này phát khi nên hoa quả như biết mấy biết cũng chuyện việc thì người xong Sau không những đều lâu coi là làm phòng sau về cho."khoăn không này băn cần, anh em Có chở gì cả sau che." rồi là rồi, nhà hôn một người Đính. cầm và thực phiếu công công nhà ta cầm đoàn ít rồi cho Lý Buổi vải nghiệp phiếu đổi hắn về Tĩnh lương phiếu trưa đi." Lý Tĩnh vừa kinh giận vừa ngạc. hợp thích thế vải dùng loại Ở như thôn không nông đâu.
Nam Nam Hứa: ". mới biết lấy là phân hàng để hôn đâu ở, Nam cho đi được có ở không phát kết cô Đây Nam chỉ người cũng ra mọi lấy mua anh mỏ cho đưa Hứa. cô Cô các được mặc mua lớn bây hay là vải loại gái giờ mà cứ. về Kiến chiều Còn mua, Xế chưa vải Hứa Sinh: "giày có nếu cô vẻ đi ít đây đã vui, nói da kịp tốt."cứ sau, nói lúc này với bất em thể Được có nào anh rồi. à Mua Hồng cho Hồng?"ta hôn cũng một chút, tỏ đính Con nên sao bé chúng dù ý rồi. lúc đến đến không ý thôi cần đồ này, để đó Tiểu về được là sang, Chuyện đi mua để cần phải chỉ cô mang Linh.
Sinh không yên, nói khi Sau lặng gì Hứa biết Kiến. không thích mà Cái với vậy ép gì.. chưa mắt nhìn lập váng cả thấy tức, rồi quyền Lý này nắm tế phiếu hoa, được tờ choáng nhiên những Lâu Tĩnh kinh đột. thì mời kia này không người ổn không người Mời cũng. lại Sinh Nam nhíu cô Nghe đến, Kiến chặt Hứa Nam Là mua mày: "Hồng ta cho nhắc Hồng."
Kiến Hứa làm cho Nghe Tĩnh, cô à vậy: "Sinh thế gái nói Mua Lý gì hỏi lớn. cho cũng gấp che em lầm không, cần chở anh Phạm sai sẽ."
Lý Tĩnh cắn môi: "Nó đính hôn còn không thèm nói với chúng ta, chúng ta còn mua đồ cho nó làm gì."
Hứa Kiến Sinh không vui nói: "Tôi bảo cô mua thì cô cứ mua đi, sao lắm mồm thế."
Bị Hứa Kiến Sinh quát một câu, Lý Tĩnh cũng không dám nói thêm lời nào nữa.
Cô ta chỉ cầm đống phiếu trong tay, chẳng qua là không còn vui như lúc đầu nữa.
Đã cắt đứt quan hệ với cô ta rồi, còn muốn dùng phiếu của cô ta, dựa vào cái gì chứ.
