Thấy con trai vẫn còn giữ vẻ mặt nghiêm trọng ấy, ông nói: "Lần này con về còn lạnh nhạt với dì con hơn lúc trước, chuyện đó cha cũng biết rồi.
Nhưng dì cũng là muốn tốt cho con, suy cho cùng cũng là người một nhà."
Lâm Thanh Bách đứng dậy: "Chuyện này để sau hãy nói đi, con xuống nhà trước đây." Có những chuyện, không phải một câu người một nhà là có thể bỏ qua được.
Thấy anh cứ vậy mà rời đi, Lâm Trường Chinh thở dài một hơi.. ta Bách Lâm vào cô của Thanh, rồi lại vàng Thấy đi trở Uyển Lý đã vội phòng trong. đang bất dì thằng với bé tại mãn Hiện. giờ vậy Anh Thanh chứ bây sao như Bách lại." đang chui khóc phòng Anh Thanh lo tức bên nói kìa trong căn đến đang mặt Tôn anh, định phát thì Bách: "rồi từ dì, khóc Thanh Lâm phòng Mai đó lắng Bách, tầng còn ra xuống Hỉ cạnh. chơi gọi đi không những anh phàn để phải cô trong ấy anh cùng, cũng ta Bách không trẻ lời một, Là theo anh mà cô nàn khu đứa thể tập mình một Thanh." ta lúc Mai người cô Hỉ, anh một khó là tiếng nhất dạ Bách bên vào, đã ở Tôn trước cạnh khăn Thanh kia. vậy lời Nam Hỉ đến Hứa Nam không sẽ đành cùng chỉ anh, lại Mai của lần truy như Tôn ngờ thuật một hỏi.
Không tìm đầu nghe thì vấn vấn thì: "có thấy đề gật đâu thể, cả Nam đề Thanh cô có gì thảo đi ở Nam Lâm xong cảm luận có Bách.""Nam gì Nam nói? thể đó ai rằng cảm có được so tình Dì tin không sánh. tinh gọi có mà Đừng linh." Bách Thanh Lâm hỏi." sách lại người Thành quyển dậy tiếp, Lâm ngồi Tùng đọc thẳng lấy." quá lớn Mai không nói trước thích rất, trọng nhà Bách dù người sao bất Hỉ trong Lâm chuyện Thanh ngờ tuy cũng kia cảm Tôn thấy kính nhưng."Bách Thanh Anh.""nào như thế câu văn nói cả Nguyên? chưa cậu kết bị làm hôn đi gọi được sao, Còn này đã vậy như ta người sau gả."gì Chị cái dâu chứ? dì cháu, Mai Hỉ này giúp việc được rồi không. bé Cháu về nói dì chắc sẽ không muốn thằng chắn nghe.. thể người sánh Chẳng với nào cô đến có được so sau lại lý một có ta."nhạo của Cười dì xuất thân. làm anh không nên cho Mai nghẹn câu nói này của trả Tôn bị lời Hỉ lời. cô Cái. cảm tay khác dễ ra có bị như mới trồng vất nuôi chẳng vả mà, hái giác quả ta gì lại, Cô người đào vậy cây mình tự mất. tình suy năm Nhưng cho cũng có nhiều Bách Thanh cảm cùng cháu với.""với Ra của tôi chị dâu rồi ngoài. bảo tôi tôi Tùng Chị: "là khan Mai không, anh phải tôi Lâm Thanh là đây đó ho muốn gọi trai mà Hỉ gọi à.. nhẹ tổn lẽ nói ăn có, còn thương làm không khác tuổi, là người biết nhỏ nặng. lập chiến Tôn chí vệ của Trong rằng khắc đấu khoảnh cần phải, thấy sục Hỉ tức mình sôi Mai ý quả bảo thành. này vào nói dì lời Lý mắt mắt của, giường thấy nên thì đỏ khoé đầu Uyển: "hoe Cháu dựa không nghe chuyện lau." Thanh Bách hỏi nhìn cô ta Lâm." xuống thẳng lầu thì xong Nói đi.. nhân nói không Nhưng lại như nguyên dẫn vậy đến việc." bình Hỉ phê Tôn nghiêm khắc nói Mai."phát nữ, chí thế đồng đến anh bảo mức Bách dì cái với bị anh vệ vừa à, cô Dì khóc nói tức lại kia Thanh con ấy mà làm chuyện cho. đi Lâm chỉ nằm đang Bách trên Thanh lại nhưng sách, đọc ta xuống một thấy sofa mình lầu người Lâm Tùng Thanh Cô tìm quay. này là ông trẻ thân thiết vẫn với Đứa không. gả cho, sớm muộn là không chuyện phải đó thôi tôi là Hơn phải nữa, sẽ sao anh chỉ dâu chị tôi. đi sách của cậu, Cô Lâm đâu qua Tùng Thanh nói ta, cầm nghiêm quyền: "lấy Thanh, anh Tùng túc?"
Tôn Hỉ Mai nghe thấy lời này, ánh mắt nhìn Lâm Bách Tùng như nhìn một kẻ phản bội.
Trước kia ba người họ tốt đẹp biết bao.
Cô ta đi phía sau anh Thanh Bách, còn Lâm Thanh Tùng thì theo sau hai người họ.
Người ta đều nói họ trông như một gia đình.
Giờ bỗng dưng lại nhảy ra một đứa người ngoài, Thanh Tùng cũng phản bội theo.
