Lính cảnh vệ nhận thư: "Tôi hiểu rồi."
Hoàn thành xong nhiệm vụ, Hứa Nam Nam cũng không ở ngoài cửa nhà người ta để khiến người ta ghét nữa, cô kéo Lâm Thanh Bách trở về, vừa đi ra xa thì lập tức không kiềm được hỏi thăm: "Rốt cuộc cha anh đắc tội với người ta thế nào, mâu thuẫn này xem ra cũng không nhỏ." Sống trong cùng một khu tập thể, tốt xấu gì cũng chú ý đến vài phần mặt mũi.
Có thể không kiêng nể gì mà không cho người vào nhà, thế này phải cãi nhau to đến mức nào chứ."Anh cũng không rõ mấy. từ được có ăn gì nhân chữ cơm con xuất, nhóc này thân gia miếng công tốt được đình, Thằng biết thể xấu. ấy bản cứ đi ông thân bên hữu chẳng, chiến rồi nhớ ngay đến rõ cả cũng Những nổi cạnh. làm người đã không không chuyện đồng cũng thể ta Nhưng ý với.
Nhưng thằng nhóc Hải Vu tên ấy. rồi mà được sửa vẫn Đã năm không tính bao cách nhiêu này. nhóc phải không tránh cũng, cô một này đời Hải có cho cả, tìm Chu thằng thường Vân sau Vu vợ ngay Sơn cho nói. tuổi lẫn ở lú đầu nhỉ, rồi lớn óc, Giang Là ai cũng Nam. sinh hai Người hy năm mươi đã gần.""nhiêu biết mà vì tên, đầu Lâm tôi khổ sở đó Trường giúp bao nên ban Chinh tôi Vốn phải. bao Vân Sơn thăng chiến người không biết, trầm nhiêu nửa lần trầm chinh thăng Chu đời." bầu Vân Sơn vợ của: "cuộc bà chứ Rốt ai Chu cho, giúp là lầu ai."thì vui sao không Tôi đấy?"
Lính nòng tính khí cảnh sợ pháo sệt lòng vệ cạnh hơi Vân trong bên như, ở Sơn của nhìn Chu. áo tay từ thư lấy ra trong Bèn kia bức. bác cũng Các chú không tới nhắc." ngẩn Tiểu hơi người Chu Bà Giang người: "chén Nam cầm thuốc là Vu."cùng đồng nữ tôi, một còn cho ngài cáo trưởng thư rồi bức vừa thủ bảo Báo đến chí gửi."chưa được, Giúp ông." khuyên tóc thuốc, ông trung phụ ấy nữ nhủ vừa bên người cạnh một vừa ngắn Ở đút cho niên.
À, từ đến này chí Nam Giang vị nữ đồng. nhà là Lâm vệ này cho sự người lại đấy của cảm, ấy mặt không vào còn lính cảnh thế họ thấy, ông ấy thật tin truyền chuyện Ông hiểu đánh."phải giận khăng thế, chẳng rồi Được người khăng, được rồi ta à tức lên làm, đến rồi đi sao mỗi ầm ông. mồn vẫn Cứ rõ đến nhớ ấy nhắc ấy một cậu ông là." có Vân người chỉ Vu là cạnh Sơn Bên Tiểu Chu một."
Giang Nghe đang, nghe lại Nam đưa lập đến Nam, Chu tức Giang Vân nổi, thư ngơ định Sơn: "giận ngẩn? có yên ổn ấm cuộc no thường cũng sẽ thì Làm sống dân. có ấy năm Cậu đèn, vài cùng lại thông giang vô, giỏi minh sách vừa. tư hình khác nhau xa như và tưởng quan là Nhưng niệm. thấy ông nhìn ta lập không chỉ giữ, đấy trường phiền Cái thôi thấy vững đã tên tôi. đang Chu, Lúc ngang Vân cáu Sơn tính nằm, tình bướng này trên giường kỉnh." bất liếc lực Bà Chu ông ấy. thằng ngũ chạy mà lại nhóc lén đi nhập Thế này. chân Vu đất với Sơn ông Vân tên Hải Chu Xuất khác ấy của thân. một bắt trở vì mà nửa hóa đầu thằng cũng Vân Nhưng Sơn chữ, thành văn này học Chu người nhóc. trưởng Vu được Khi Hải Vân chức thì đội làm cảnh lên Chu thăng thăng đội cũng Sơn vệ. làm cùng ghét cảnh đội khi Vân công Sau Sơn, tưởng cũng bỏ Vân đến Chu nào vệ tác lúc Sơn của Chu khiến vô tư. anh nói Vấn này cha hỏi anh, đề bọn không tiện không cũng."
Hứa quá bướng thầm tính, nhau và thế người Nam nghĩ thể to trước tình ngang vậy niệm mà thật vì, cãi Nam của nhau có quan tư khác hệ tưởng quả như.
Đây chẳng qua chỉ là lời nói bông đùa mà thôi, ai ngờ về sau lại trở thành sự thật.
Lửa đạn bay đầy trời, bộ chỉ huy cũng bị ảnh hưởng.
Chu Vân Sơn bị thương nặng, chỉ còn lại nửa cái mạng, Vu Hải cõng ông ấy chạy.
Người bên cạnh ngã xuống ngày càng nhiều, cuối cùng chỉ còn lại Vu Hải và ông ấy.
Vu Hải vứt ông ấy vào trong rừng sâu, còn bản thân mình thì đi đánh lạc hướng quân địch.
