Khuôn mặt Lý Uyển trắng bệch, nửa câu cũng không dám nói.
Bà ta biết, câu nói này của Lâm Trường Chinh nói là để cho bà ta nghe.
Ông không hài lòng với sắp xếp của bà ta.
Nhưng bà ta chẳng có ý gì khác, chỉ là muốn tỏ ra ác ý với Nam Nam một chút.
Bà ta muốn để Nam Nam biết rằng nhà họ Lâm này không chào đón cô khiến cô biết khó mà lùi. lớn bỗng bàn chuyện nhà riêng, nhà vang Lâm trong cửa họ lên Đang."
Nam Nam? lấy tìm không cái cô người thèm cũng Lý một: "nhìn Có Uyển."
Trường trong bên Lâm đôi nghe đậy động này ngồi, Chinh tên cũng tai thấy.
Chu vợ à Sơn này là Vân chẳng ông của Người, lại đến phải nhà sao. khái quân nhìn anh tóc khí mặc, phục rất ấy có Bà ngắn hùng."
Lý bèn mình đã Nam xem nghe người đã ở cô dậy, đi đứng trong Nam chuẩn phòng thấy ra, đến bị có đi, sớm Hứa Uyển tìm."chí Trương Tú Văn Đồng." do Nam khỏe Chu làm: "Cháu chịu Nam đầu trưởng, ạ tụi phiền Hứa không, gật khó cháu cũng thủ không. là tôi bé một giúp Cô gọi con cứ được tiếng.
Lâm năm mặt đi thang gì ta thủ và cửa Anh bà nhà đôi lần, nhau coi lần chẳng này, người Chu xuống bậc cũng lại, qua nay có bao ta là dù cạch như trưởng đến. vào cửa Tôi tôi Trương Tú, chút đi vào ông đứng: "có nhà đợi, Chu tìm chỉ Văn bé vẫn không không việc đang, ngoài con ở. ngó thèm gì làm ngàng bà Bất con, không đó tìm bé kể cũng ta. lau Hỉ Uyển mắt nước: "Lý đến Mai Chắc là. chẳng hờ ngồi vẻ Lâm một hững vẻ dáng Bách, tỏ Thanh bên gì. cháu đưa chớ không kia nên vào có hối thư hận khó cháu ngồi người Trước lòng, biết đang mời không giờ trong, cháu ông chịu ấy là."
Uyển người Lý thân, phòng trong cục hơn ngồi xong Mai Hỉ những căn như thấy đang tức còn ngoài cảm người này Ăn. thấy rất cô hiểu này Cảm chuyện gái. phải cười không nhìn Nam nói, cô Văn: "thấy là Nam Cháu Trương Tú. để ra bà ý cô cửa Nam Hứa Nam đi ta, đến cũng không thèm." rối Nam nói bối Nam Hứa. rồi Còn thư đã tìm cô bảo cháu đây chưa xem đến kịp."là Cô cho thư đó ấy, trước cháu của vợ đi ông Chu ông đưa đó. cái nhớ mới, chẳng ngồi tìm mù Uyển đầu người Lý kia óc Nam một phòng trong cô lúc mờ là, gì lẽ đang đến Nam. tức bà ta mở thì mặt sửng lập quả cửa Kết vừa sốt khuôn." nghẹn cười lát Lý, đợi tôi một Vậy: "đi Uyển mặt cô gọi, tươi vào lại trên.""vậy là, Đúng bé con. rồi biết đấy thuốc cũng ấy ông như của thùng để Cô ấy ông, nào dám tính cách tôi nổ đợi. cô Nam không nhà Lý Văn đang ở: "mỉm hỏi xin Tú, Nam phải chí trong đứng ngoài Đồng Trương cười cửa Uyển."ở đồng nói đó, Đang Tú ngoài Văn lạnh bên chí rồi trước vào, trong đã Trương trời. không người ta Ít bà ức nhất ta hiếp. ta lễ Bà mỉm tìm phép: "Cô Nam cười Vu Nam? mức trẻ đi ta phải một chứ đến không, nào không Nếu Bách được ức hiếp Thanh khuyên Lâm phải cô bà gái." cười Chinh gật Lâm đầu mỉm Trường.
Nhìn ở trông nữ cửa rất một giỏi ngoài người thấy phụ giang đứng." Trương cười Tú Văn đáp." Lý Uyển qua bên tránh một.""cô ạ biết Sao cháu?" đi Rồi tiếp về phòng phía trực khách. ở lắm với chú Trường hôm Uyển không, ơn tối so cũng ạ cháu chuyện vậy cũng Lâm qua Hứa cười đã Nam, Chinh Cảm: "đây quen đo, rồi nói tiện Lý như Nam nói. của có mắt quá mức Ánh chọn Bách, Thanh kém người đến không chắc quá cũng lẽ không tệ."
Trương Văn Tú thấy cô rất ngoan ngoãn, cảm thấy cô con gái của Vu Hải này không hề tìm lầm.
Chẳng phải những thứ không ra gì, bà ấy cười: "Không sao, cha cháu và nhà cô đâu phải là người ngoài, cháu cũng đừng khách sáo.
À đúng rồi, ông Chu đang vội muốn gặp cháu đấy.
Nếu giờ cháu tiện thì đến nhà cô ngồi một lát, ăn trưa ở đó luôn, cháu thấy thế nào?"
Hứa Nam Nam chẳng biết người nhà họ Chu đến tìm cô làm gì, hơn nữa còn đích thân vợ của thủ trưởng Chu đến.
