"Có tình có nghĩa, đứa bé ngoan." Chu Vân Sơn mỉm cười.
Cảm thấy nếu Tiểu Vu biết được cậu ấy có đứa con gái như vậy, chắc hẳn sẽ vui vẻ.
Lúc thằng nhóc đó ra đi, vẫn còn là cậu thiếu niên, nháy mắt thì bỗng có đứa con gái.
Mặc dù không phải con ruột nhưng đối với một người vốn tưởng chẳng có đời sau đột nhiên có đứa con, Chu Vân Sơn cũng vẫn vui thay cho Vu Hải, cũng thấy thân thiết với Hứa Nam Nam nhiều hơn. cứ gặp bác giải đỡ nhà giúp, tìm nan Trong nào chuyện." lo gắm người Trong thư bà không ấy, này đứa sau gửi trông có lắng mang trẻ hai lời nom." lời nghe vì ra chẳng này hoàn vậy toàn ngây lại, phỗng vị Nam biết Hứa trưởng người sao như Nam đó nói thủ thì. rõ đoán nói ngại cô không mới cho Cô, là bà cũng sợ nên cụ. ông làm Cháu, Cô hai bác khom là nghiêm như: "đứng cảm hai với cho, dậy vì túc vậy bà lắng ơn lo người cháu lưng. rồi họ cảm chiếm tham tình Vu, và của nhà được Vu lòng đi không ông gái rất phần cô, của nhận thể Vu không bà, cả ngay muốn đáy Vu họ thứ cháu nhà Làm cũng nhiều từ. ấy và Chu về, công chăm ý bà nhà nguyện ông tư Hải cũng của Vu sóc Về người." lúc Trương này lại Nam đổi nói, Văn vậy ngạc Chu Tú Vân Nam Nghe Sơn là và Hứa nhiên như."bé chẳng khác Hải rắn đều gì rất, Vu Đứa cứng này. bản Bây chăm đã trưởng thân, tự sóc thành giờ cháu thể có." dán năm người này làm trò Vu để cũng nhiều đi thủ trưởng đều vào cười, chắc chẳng đời người Ông và muốn bà qua không Vu tìm cho chắn. này Văn đã theo chút thường làm lại tay tốt không Trương Chu, bé họ nhưng chẳng Sơn, kịp lẽ có bị Tú đứa trở và Vân chuẩn."rất Chu, bác đầu chuyện nhà làm biết bác vì ban, nhà cháu ơn họ Bác Vu. đích cháu sao đưa: "của Tú Cháu Trương biết thư không nói bà mục Văn?"với này, cứ Cháu sau gặp gì thân nói, việc tủi hai bác à. len ra lại chẳng gì, đứng gác đi chuyện lén ngoài có Thấy phía. thế dụng ích cảm, của không vì lợi thân mà Có bản thể tình tạ người điều đi của biết cô lợi đã. sao này, Hứa cũng dám Nam chẳng cho Lợi nhận Nam, nhận muốn làm nổi. sĩ không vì người quang cô cho, vinh ta Hải trở trò thành mà cười Vu nên liệt là.
Giờ chăm trong có cần bà sóc đầy đây, nhà bác cuộc ông đều lo sống, cháu không cũng lắng đủ. anh sĩ Vu bác Sơn, Chu là của Vân liệt, mà là cũng, là bạn phiền Hải gì Phiền hả em. bác của tâm bà vọng thứ bà hi, cô cho Cháu nỗi và cũng ông tấm của rõ lòng lượng khổ ông. xong Nghe lập Trương Tú nói, ngượng tức ngùng Văn cô. nên ý như cũng bảo Cho làm, xem trẻ người thân ngỏ đến đây đứa. mặt sau săn dày ức này cũng người rằng hiếp bị để phải không Chu ông giúp nhờ ta sóc Nói.
Chu chạy vệ đập lính giật kêu Viên cái nhiên Sơn vào, đột khiến mình Vân Tiểu bốp tay xuống cảnh tên bàn. chuyện bác thêm phiền thể có để và vượt, lòng tự Có thể cô không vài phải một qua. mềm người thoáng ra nhũn Lòng chốc hai. rất cốt có bé này Cô khí. người nhà buông nói Vu nói họ trưởng Vu nhắc thì Hải, không nhắc đến rằng nhà về nhà bám, lấy đến họ khi sẽ Cô muốn không khác Vu sau thủ. chẳng thật không ra Nam thư khác chỉ sự dò gì ấy bà, viết ngoài dặn còn đưa Nam bảo, thư trong bà cô gì Hứa biết Vu. ấy có Việc ông không này bà ý Chu và kiến đều. bị nói kịp Bác đã, nói rồi hết gì chưa cháu. gì là qua Hải cháu xem cả bác năm Vu về, sau cứ, chẳng bác làm bác cháu thay Những. thủ thể bỏ đỡ cả giúp mà vì trưởng cô Nhưng, vứt họ diện nhờ bởi cô.
Những năm qua bác chẳng thể thay cậu ấy chăm sóc cha mẹ, là Chu Vân Sơn này nợ cậu ấy.
Bây giờ, cháu còn muốn bác phải tiếp tục nợ cậu ấy sao."
Chu Vân Sơn đỏ mắt kích động.
Hứa Nam Nam ngớ người nhìn ông ấy.
Đang yên lành, sao lại nổi nóng.
