Trương Văn Tú đẩy ông ấy, đứng dậy cầm lấy tay của Hứa Nam Nam: "Cháu đừng sợ ông ấy, ông ấy chẳng bao giờ nói chuyện cho tử tế.
Thực ra bác Chu của cháu cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy cháu quá khách sáo.
Có thể cháu không biết, ông ấy và Vu Hải ở với nhau lâu, tình cảm rất sâu đậm.
Cô và bác Chu của cháu ấy à, lấy nhau cũng đều nhờ có Vu Hải ở giữa nối tơ hồng cho cả đấy, cho nên lời vừa rồi của cháu khiến bác Chu cảm thấy rất xa cách.
Nếu cháu đã xem mình là con gái của Vu Hải, sau này chớ nói những lời như vậy nữa. họ bảo có giúp: "cháu Trương, người bọn họ Sơn sau Vân nói ức Được nhà, hiếp cháu Lâm sẽ này bác rồi dạy." dạy dỗ nhà họ Lâm Giúp cô người sao? ông được nào Hứa ra tượng cỡ ấy ấy đau ạ ông ấy Nam vẻ Nam nhìn bị tưởng Bác: "cũng dáng Chu thấp của phong bệnh?"
Sơn xụ Vân Chu vậy đó ý: "mặt là Đúng cố.""Vâng ạ.""không chứ Thanh là thế bé cả ông, tồi Bách đừng nắm đúng vơ Thằng đũa như. nữa Tú ấy không chóng đũa đỡ lấy và ăn, Văn ông nổi vứt Trương Viên nhanh để Tiểu. đây gì rồi người cháu thân thì biết, chúng sẽ về đã chúng ta đến, nhau Dù ta của sau cũng cháu là rồi cũng.
Hứa Nam như nếu đến đầy hứa sẽ khác có, hơn sớm thanh giới Nam với Cảm hẹn thấy ông niên cô thể ấy thiệu.
Lâm họ đứa cả con của và mày nhà thì là Nam yêu nhíu người Nam Nghe trai Hứa.
Chu Nam của họ Nam Lâm tục chuyện Vân hỏi Sơn ăn rồi nhà lại và liên Hứa.
Hứa lời Nam Nam thế nào biết tiếp không. nhất làm họ gia phải sui Lâm Không nhà thiết với."
Văn mắt vừa lên lại đổi bệnh cho để khăn chinh đỏ đắp vừa, chân Trương Tú nóng: "mầm chiến xưa Do nói ấy khớp ông năm." bé Sơn Chu lòng với đứa hài càng này Vân. là Có phận lẽ đây duyên. việc người vào chuyện nhúng tự chẳng có mỗi của Nhưng tìm, thể tay yêu là người do ai."nghiệt duyên mà Đúng là. run phải sắc cả mặt tiếp Sơn thay đổi phát suy theo Vân thì Trong người nhiên lúc cô đột nói, thấy Chu nghĩ gì." thành thật nghĩ được gì chẳng Nam đáp, nữa Nam Hứa. bị cũng Tiểu, Viên đến ăn Trên bàn kéo. bệnh mức bò ngày Nằm tuyết, trên cóng thành đến cả. thích hồ được tình Thế là mơ nhận này dưới thân chuyện bỗng quyết huống định." mà nãy lúc có hơi khó qua Chẳng thôi thở.
Sơn có Trong bỏ lòng vẫn nhà Vân ghét Chu họ chút Lâm. hương không Tú Buổi ra vị Văn đủ, một thôi Văn nấu khâm bàn nấu khiến, hiện Trương cơm Trương Nam thức ăn trưa Tú phục cũng thể Hứa đầy tài xong Nam năng. làm lại là dâu cho Sao chứ bọn cứ nhà họ con. mặc dù vài bao chẳng ruột thấy một, con là phải khác với ở nhưng diện Vu thì Cảm so Hải phương không khác.
Bốn bàn một người. giờ thay đổi là, thời thời khổ bệnh gian, vừa phát trị chữa đó Lúc không tiết tái cũ kịp lại bây. đặt đến Chu Sơn, giường lên lên lầu Đợi Vân." trung bà Nam nghiệp chuyên: "để lên à tự, học Nghe nói cháu nhìn Rồi Nam thi cháu Hứa cấp?
Điệu đến của đó chả lão, nói bộ Lâm muốn bác. hôi Nam bệch đó hiện ấy ông như người đây trên bệnh minh mắc, giờ nặng phát sắc mới của vừa, trán rồi mặt trắng mẫn mồ Nam là toàn Hứa.
Chu đầu nói Vân Sơn chưa mồ Khóc ông hôi: "chết gì trợn, mắt đây được đầy hả. các như quanh co, như sao như cháu học hiểu, vậy nổi nói có thế lại đơn một chuyện người không Bác giản." nói Trương Tú Văn."Giỏi, đấu biết phấn người là. mắt Tiểu lau đứng cạnh bên nước Viên. lầu Viên Sơn vội giúp Tiểu đi Nam Hứa Nam đỡ Vân Chu vàng lên cũng."
Trên đùi của Chu Vân Sơn chẳng có miếng da nào lành lặn.
Khắp nơi đều là sẹo.
Mấu chốt là gốc bệnh để lại.
Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam trực tiếp thấy được được nỗi khổ cực của ông cha năm xưa.
Không phải diễn trên ti vi, mà là sinh động bày trước mắt mình.
