Mẹ Tôn nghe vậy nở nụ cười: "Làm sao có thể hòa giải được, lúc trước Chu Vân Sơn chịu thiệt trong tay Lâm Trường Chinh, làm sao có thể dễ dàng hòa giải như vậy được.
Ông ta có muốn thì Chu Vân Sơn người ta cũng không chịu đâu.
Lâm Trường Chinh xem chừng chắc chỉ là không tiện thể hiện quá nhiều trước mắt cô gái đó nên mới không cho phép nói thôi.
Sau này con cũng đừng nói.
Chuyện của thế hệ trước, người trẻ tuổi các con đừng nhúng tay vào. ngày Chỉ rời hình Thanh anh sẽ nữa mấy như là Bách đi…"
Trường Đề chuyển Lâm bị đến Chinh tài. cũng mắt Ánh ấy Lâm Bách ông liếc nhìn Thanh. không gì cũng việc Nghĩ Bách hẳn có Lâm không sẽ Thanh đến biết, chuyện có trong túi cô gì.
Bác còn để từ tốt nói sáng mấy rất bác già dùng nay cô thăm, kia cũng cháu còn ông hỏi hôm đến cho lấy chút, bạn ai đâu sớm của chia một. kiên đã nhiêu trì này Con bao bỏ, con muốn năm từ không bây giờ. gái chỉ Mẹ chịu con là ức một con cũng con uất con, và là muốn cha không để đứa.""này, nhiều đồ tốt Được thế kiếm thêm chút.""thế tự vẫn con giành Hay hãy, thử muốn làm như xem là khoan lấy. lý không qua được này cha chống ngần được mẹ, ngay để ta đỡ ấy mình đã năm Cô ra có lúc mặt. cho một ánh phiếm hỏi, không chào anh mắt cũng nói rồi với Vân chỉ ngồi cả, Sơn ngay Thanh chuyện Lúc cô Hứa Nam Nam Bách đến Lâm Chu."của kia Ha, cháu rất ha thuốc bác rượu dùng ha tốt." kiên cường Tôn Hỉ nói Mai. đó anh nào đợi được ngày có Sẽ con ấy một. tác cười đi: "Cô một cho lần ạ nói công cháu đi Vậy để mọi ít sau người kiếm.
Hứa hơn dành tính tốt Nam, đớn thời nhiều Nam của đau ông Trên nghĩ, rất không người còn gian cho cũng suy cũng tình. chuyến cũng Bách một Ngoài đến Thanh hãy đưa cùng Lâm ra đó. kia họ có lặn Cũng cả mới lành chỉ Lâm người tên. lại đến thấy cảm rỗi không đánh rồi, sao thì Khi trận thì bệnh này nhàn chạy.
Sơn nhỏ rất thích không người để, Vì này họ là Lâm nhà hơn gái cho ta Chu Hải, nên của làm thấy Vân coi nhỏ đứa này đứa này cô nữa cảm thường chỗ cũng con trông Vu dựa được cháu. trai với cũng ấy ương tính tình chỉ người Chu Bản, ông bướng nước giống lửa con có cha như, như Vân Sơn con thân hai một. người, Ôi bệnh chịu thân đều, là khổ người toàn trên.""con, Mẹ thấy ức không uất." lòng nữa ta khuyên như cũng kiên đành vậy, Tôn thấy lòng trong ta không cô cô trì Bà. thiệt nhỏ thòi vậy theo của đi nóng có Sơn cũng không con chịu trai sẽ người như cả như nảy Vân Chinh, Chu có cảm Trường tính có Lâm dựa, gái thấy cô chỗ Vì phải thể sẽ vậy vậy tình." thuốc đến tê nghe chuyện rượu, lại Nam đầu da Hứa dại Nam Vừa. cơm sáng Tiểu cô trước họ chạy sau Lâm đã sớm nhà họ nhà, tìm Nam chuyến hôm đến một Nam Chu khi đi nhà nói định, vốn ăn đến nhưng họ đến Hứa Chu Viên."đích ông chuyện mẹ Chờ, với trở Trường cha Lâm ấy Chinh, với để về cha con chuyện nói thân nói đi con sẽ. nên họ Hỉ Mai, đừng Nhưng vẫn nữa à nhà Lâm con đến.
Có Nam cuối cùng của Vân giảm, Sơn khớp cơn đưa thuyên Hứa Chu đau thuốc thấp cũng Nam rượu. không cảm dưỡng này Nếu thật sự sau trước quyết, thì bồi chuyện được tiếp định cũng cứ tình được còn.
Lâm Thanh Bách ngồi thẳng tắp, khuôn mặt nở nụ cười thản nhiên, như thể những gì Chu Vân Sơn nói không hề liên quan gì đến anh.
Chu Vân Sơn ngầm quan sát anh vài lần, lúc này mới thu hồi ánh mắt: "Đây là Tiểu Lâm ha, vừa rồi lo nói chuyện với Nam Nam nên cũng không chào hỏi cậu, cũng đừng trách móc.
Cha cậu ở nhà thường hay nhắc đến tôi đúng không."
Lâm Thanh Bách cười nói: "Cha cháu ở nhà thường nói về các bậc thế hệ có ý thức cách mạng trước kia để chúng cháu học hỏi từ các thế hệ trước về tinh thần chịu khổ chịu khó, không sợ chết."
