Tối hôm qua, Tôn Hỉ Mai đã suy nghĩ hơn nửa đêm.
Cô ta nhớ tới những năm tháng của mình và Lâm Thanh Bách, lúc mình một lòng một dạ ở bên Lâm Thanh Bách, thế mà bây giờ lại phải nhường anh cho người khác, có nghĩ thế nào cũng thấy không cam lòng."Cha, không phải trước đây cha luôn nói nếu mình vừa ý cái gì phải ra sức giành lấy nó sao, bây giờ con đang ra sức vì mình đấy.
Hai người không thể cản con được đâu."
Tôn Bác Văn thấy cô ta như thế, vừa tức vừa đau lòng, nhịn cả nửa ngày mới không phát cáu: "Thế con còn muốn làm gì nữa, Lâm Thanh Bách cũng không ở lại thủ đô mãi được." túc Bác nghiêm nói Tôn Văn. cô nóng là làm cho ta, thể đá viên không nó có một, cũng chứ dù có Sao lên thể có cho được. bác cứ Trương tới gửi thể báo sau điện cũng, cháu viết bác thoại nữa thư lại số nữa thì không, cho có cô điện, không qua Thế viết nhưng này chuyện được cho bảo gì lát. kia đi Sơn đi dù ở sao nhà lại về Hay, không nhóc nhà: "như tên cháu phải sớm thế để, chỗ cũng thêm có cũng rời đi biết cô không, phải ở Vân là không vui họ một Lâm mình Chu.""hội Thanh, buộc cho Bách cơ con được nữa không này, nếu còn Được lần con cha rồi đi thêm nữa quên phải thì Lâm." bé liếc bé nói giờ một hôm đừng: "không Văn nấy Trương ngày bây con hay ấy nào ông con về còn, Tú qua ngày Ngày cho lại cái để. đã sẽ rượu mua phải thuốc sao nữa phải trước đó còn này làm cho chuyện, cháu Hơn cho cháu chu đáo hứa bác mà không vẫn bác.""này có cơ bé làm Với bé thể chứ thể con của gì nhỏ? đau như cho cung Một, bệnh thế người già người đồ khắp mấy phải món cấp. chút có bao về, biết vẫn quay Nam sau thể lại lâu này không có Lần, nhau mới này nên Hứa cho gặp không nỡ Nam. cũng biết là không xem đâu tới bên truy, bảo thuốc thủ thủ lấy đó tìm thế trưởng còn từ trưởng, sẽ nói truyền tốt ai người Cũng đồ trưởng cho thầy, lão tin cạnh đi thủ hỏi là."mình sao riêng dù, có hỏi xếp sắp con người Hai đừng của cũng." Mặt đầy Mai tin tự tràn Hỉ Tôn." không cho Sơn là Vân Chu đúng. nói nào tỏ thế sẽ họ giành đã xem ngăn Trường, con thái không đây cản Lâm, Chinh cũng Hiện rõ bọn giờ tranh độ con!
Hỉ bướng lại đáp cắn không, Tôn Mai cắn môi bỉnh. không bác cũng đã thế: "như cháu Ông cháu dài cản nói, thở nghĩ Nếu như ấy.""xếp sắp ngày hai người nay ngoài lắng Cả không lo, con hôm cả ra phải rồi cần." trưởng Hứa Nam thể Sơn thủ gọi có thì nghe tức Nam vừa, không mắt Người để ánh là Chu Vân thế lập thấy, tròn trợn chính là phải…" định gật Hứa nhất Chu: "đầu tâm, gửi cháu Bác thường, bác sẽ yên thư xuyên cho Nam cứ Nam bác." còn con thế mình lo, trẻ có gì Tôn gái thể nói, Bà chứ có lắng cách như."con xếp, Hỉ cái sắp gì Mai? khách thân Sau như quá thích này xem sáo, hàng cứ đừng họ." Chu Sơn xúc cô với, cảm hiểu càng bé thấy cảm cô lòng Vân càng tiếp hài thấy chuyện này.""này giác cao, tưởng đấy Con ngộ tư cũng bé.
Vu cô như không con, Hải Hải bé thiệt Vu thế, gái làm của gì cũng Một thua. con là còn vẫn giờ công còn làm bé nhân, việc phải một Bây." thấy thuốc Vân già của nghe đều, người đấy: "nói Sơn rượu cười, rượu có bác Chu muốn Nhắc thuốc tới bạn mấy.
Nam về nhà phải Chu Giang lần, Bởi biệt họ quay tạm nữa Nam Hứa vì Nam để lại đến. cháu chứ gạch có: "khi Bác, hội thế đừng hạt bọn như thể cũng, cát ngay thì xem Nam để xã thể Nam thế xây không cả một làm, viên làm một cười Hứa Chu cháu thường bác dựng.
Cô vô thức nhìn lên trần nhà.
Thấy cô khẩn trương như thế, Chu Vân Sơn cười ha ha: "Cái này có gì phải sợ chứ, cũng chẳng phải chuyện xấu.
Bác cũng nói rồi, thứ này mua ở Thượng Hải, bảo bọn họ tự đi mà tìm.
Chẳng qua lần này bọn họ nợ cháu một ân huệ, sau này có cơ hội có thể tìm bọn họ đòi."
