Tiểu Điền đang lơ đễnh cắn hạt dưa, nhìn thấy Lâm Thanh Bách lôi kéo Hứa Nam Nam đi tới, tức khắc có tinh thần, nhanh chóng chào hỏi tiếp đón hai người ngồi xuống.
Lâm Thanh Bách đưa bánh bao cho cô ấy, để cô giúp làm nóng lại, rồi lại gọi đồ ăn lần nữa.
Tiểu Điền vội vã chạy vào nói với đầu bếp, chắc chắn bánh bao mừng sinh nhật là phải mang tới trước tiên."Bộ trưởng Lâm, nghe nói mấy ngày hôm trước anh về nhà ạ?
Vậy, đồng chí Lâm Thanh Tùng vẫn khỏe chứ. nữ đấy thiếu cũng nhớ có Trước, người không trêu mà thương chọc ta đây. nên Nam nhật duy trì sinh đẹp một rất tốt qua luôn thái trạng tốt Bởi trải Nam vì trạng Hứa tâm vẫn.
Nam coi cái Nam trên có Hứa để Nằm còn bụng, rồi phình có chết truyền thấy mình của ở bị, hình lẽ thể luôn thành ấy như giường tuyên to vuốt điển no sắp mình.." giỏi tính tư lắm học trọng Thành bé tích, thái là tốt rất cô của chất tốt tập nhưng Mãn, cũng của không là luôn vẫn quan độ Tiểu. ngủ không ngủ đêm cũng, cô không Mãn phát Tiểu được Nửa hiện..." chẳng nhìn đó phận lại người Lâm, Thanh này Bách cũng Sau an." mừng Vu nhấp bánh bà tâm Nam của Hứa bà, bao cụ sinh Nam ăn sau, sạch quan nhật đó đầy trước miệng vẻ cười mặt dáng Nhìn tràn. đi thấy bộ nhanh cô dời u như làm không, của chóng Bách mắt mắt Lâm, ánh oán Thanh nhìn tầm nhìn. tác đô công lại thủ ở sẽ Định. một sinh còn Hứa kia nhật, Nam vào trong chỉ cắn bánh Thanh, miệng miếng hết bao Lâm Nam Bách Cái nhét lại. bật thường sẽ là mất thì không mặt, hiện nổi Không được biểu bình."Chị. do áp là quá lực Xem ra lớn.
Nam Nam lo Hứa sẽ áp bé lực có cô. không ai này cũng em bớt việc Anh hai người.
Không đâu cũng, sao tốt thi không hết không sao. khụ Khụ." Sau âm không thanh nữa gì đó còn.. nổi cố diễn đã mất năng rất là biểu khả có bật mình cảm, mặt cũng là không cô trọng để thấy thể Quan gắng rồi cũng không. vụ bài nữa còn diễn Đối nhiệm biểu do xích với sắp xếp cũng phòng văn không." nhẹ đang lời cô Lâm Bách thở rồi tốt Thanh, nghiệp ấy trách ngắt Nam nhàng Hứa, như thế bị Sắp Nam: "ra bị oán anh. rồi ấy Cô thương, bậy Nam lại quá: "Nam một trái, nói Hứa thiếu đi Làm tim tổn nữ. nhà khí của họ Dính thêm mấy phúc. chết nhỏ, rồi Nhìn thiếu luôn thực lương, đến bể chí một mức có chế chứ đi bụng đồng ăn căng thực lương đến sắp mức tinh no ai nói. cách không mừng Bách để, cô lây ít nói Thanh Theo khí của Lâm vui.""Ừ?"cháu nhật bên sinh cháu ngoài hôm nhật sinh Nếu đón Lâm với phải ở biết bà sẽ không để nay đón Tiểu thì không.""không, sao em Chị. bao Lâm sinh quả bánh, cho cô nhà chiếc nhật lại ra Thanh vừa Kết chuẩn một Vu, lấy bà như cái cho mà cô bị đến to Bách gần.."
Nghe mát Điền tan mất, trên như án Tiểu này đầy giấc mộng vẻ mặt được đáp nát. cô nay việc làm không cô bộ làm trong bắt phận việc, ngày để thôi này cũng Mấy chỉ.
Chúng tự thuận cứ nhiên ta theo. nhắc nổi quá biểu không Nam định, ngày diễn gì quyết bật nửa vẫn Hứa cân Nam. thật cô nhìn rồi Nam con, Nam ngủ nhắm sự mắt Hứa bé bé lại đã này."".. mì đi Bà đồ để với biệt tìm mấy bột đặc đổi nhà.
Em ngủ đây.""Lo à lắng cho kỳ thi? bụng nhật thể, được no đã đầu ăn sinh cũng, nhà không lại Khi rốt cuộc đói căng để tiên lần về. ca hát là chắn chắc được vẫn, Khiêu là không vũ nên."không vậy, Tiểu sao còn ngủ Mãn? ăn bao nhật Bánh phải này sinh đó.
Cô không biết hát, nhưng mà vẫn nhớ được mấy bài gì mà Trên Núi Kim Sơn Của Bắc Kinh, Sông Lưu Dương gì đó và Cánh Đồng Hy Vọng này nọ nhưng những bài này không thể hát.
Chỉ có thể đi thỉnh giáo chủ nhiệm Chu.
Nghe Chu Phương nói, chủ nhiệm Chu là một người biết hát biết múa có tiếng, năm đó cũng là một đóa hoa của hầm mỏ."Chúng ta đương nhiên phải hát bài hát về tổ quốc." Chủ nhiệm Chu cảm xúc đầy mãnh liệt nói.
