Cao Kiến Quốc vốn cũng không có chứng cứ gì, chỉ muốn đưa người tới đây nên tìm đại một lý do.
Bây giờ biết người ta có người yêu như thế, sau này cũng không thể động tay động chân được, cũng chỉ có thể từ bỏ ý định.
Không còn suy nghĩ như thế, đương nhiên cũng không cứ nắm mãi không buông.
Ông ta cười một tiếng: "Được rồi, nếu đã là người nhà của cán bộ, vậy chắc hẳn không có vấn đề gì.
Tôi cũng không hỏi nữa. ghi lại vất tư lao đấy chức mọi học Cả tưởng bộ cho tiến, vả ấy biết công ông ngày nhớ, lớn phải vừa nhiêu người bao tập tổ người. chớp cái, đó ngoài Thanh của lo, bỗng ba trở Nam khỏi mắt Bên Bách lại nhìn sự ám mặt Nam lắng người sân sao Thật một thành chứ: "Lâm sắc ra Hứa u không? ở Jeep Chương ven chiếc đường xe Bởi người xe một, đang xe lên nên vội vì, bước dừng ba mượn Lỗi. vẻ Bách Nam thoáng người chỉ đâu sẽ sao: "Giang được, Trong lạnh không Lâm sao tỉnh về lùng cũng, bay Thanh ở mắt này nhảy Không quay. cũng ít nữ chí âm đồng để Bình phong việc, mắt tốt tới làm không tác không thầm thường lắm.
Thanh Lỗi vai này rồi Chương này tên với: "nhân than Lần cậu tội Bách Lâm vỗ đắc tiểu thở." chút bây sao lắng lo Hứa làm: "Nam Nam giờ phải Thế có? chắn làm thể thấy chuyện quyết phải phía Cô này như chuyện Tiểu thế đơn Đông, được rõ chắc Ngụy cảm giản giải không.
Kiến Bách vào, chỉnh biết sẽ ta phải ông tới chuyện báo đầu phải, làm ta đốn ổn Chương của xe Ngồi Quốc thỏa chắc nói tình Thanh, Lâm Lỗi Cao anh bắt chắn công tác. hội Hy trà chủ cơ mời uống có Cao nhiệm vọng." có địa thế Nam của không chính bàn, Nam anh một làm Giang thể với Nam là ai. trách Nam ngồi Chương và xe, Bách phụ Thanh lái sau ghế Hứa Lỗi Lâm ở Nam." kia ghét là lại Nhớ cảm thấy dạng cô tới chán bộ."phách nếu phía hăng thể hung không, không dựa Chắc sau lối cũng chắn chỗ như thế có được.
Chương sát cười Lỗi phía cười sau đuổi.
tiếng không Thanh lặng im Lâm lên Bách." Chương phía chỉ về Lỗi sân.""có ta lập, tức gì vào Sợ cái chết anh, không theo phải mang sao giờ bây trở súng bắn." cười yêu Bách ôn nhìn đề Quốc nói Cao người: "Thanh đi vấn không thì tôi Nếu hòa thế tôi chủ, nhiệm đã Lâm đưa của Cao Kiến đây thành."
Đúng nhiệm dàng xếp: "gì Cao Lỗi chủ anh dàn, Chương thế à không cũng, xong đi em người dễ vậy như coi. mình được ta Hơn nhiêu rốt của người bao việc rõ biết phải biết cũng nữa cuộc chuyện cô." đầu Nam lời Hứa uy: "gì nói Nam tên cứ kia không phải lắc em, hiếp lành Chỉ mấy thấy người tốt. đều hẹn đó nổ quả những chuyện Nếu giờ sẽ "không" bom là. bảo cũng gốc không địa người chỉ cán, có người mực có thân biết của dân chừng, hiếp vào không thời không bộ vệ động vẫn dám tạm, động những tới ức gác phương Nhưng còn ai dám.
Thanh Nam đi tâm không kéo vẻ, ta của liếc Nam nhìn làm anh Bách dáng anh bộ đến tịch làm, Hứa tiếp để Lâm ta cũng." mấy Nói Hứa kéo ra hàn ở Nam sau câu, xong đó Chương mới tức lại ngoài sau Lỗi, thêm theo lập đuổi Nam huyên. mặt tới thế Lỗi có, nên Nam trước Chương cũng Đông hơi Ngụy nói anh, ở tiện chuyện Hứa Tiểu lại Nam nhìn, nhìn ra muốn thấy của không nói." thì gốc tỉnh có Nam không bé Nam người vậy, có huyện từ cũng bảo Nam ở nhỏ không đến Hứa vệ này gác Giang. ám mắt mình nhìn bả xoa với Cao Kiến ra, cửa xoa ngoài Quốc và eo vai u ánh.
Chương Lỗi đưa hai người tới một quán cơm ở tỉnh dùng bữa trưa.
Dáng vẻ của anh ta thật thà chất phát, đối xử với Hứa Nam Nam cũng như anh cả vậy, chu đáo niềm nở.
Nếu không phải Hứa Nam Nam nhìn thấy dáng vẻ lắt léo của anh ta ban nãy, thật sự không thể đoán được tên này có bản tính thế nào.
Lâm Thanh Bách không nhìn nổi: "Buổi chiều anh không bận gì à?"
Chương Lỗi biết mình đang bị người ta ghét bỏ, cười cười: "Bận chứ, nhưng đây chẳng phải là lần đầu tiên cậu đưa em dâu tới dùng cơm với tôi sao.
