Ý nói nếu có vấn đề thì cũng là trách nhiệm của Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh mà thôi.
Bà Hứa nghe xong đập bàn: "Xảo nó nói không sai, Kiến Sinh à, anh là bác cả, dạy dỗ con cháu là trách nhiệm của anh.
Con cháu nó phạm sai lầm thì do người dạy dỗ nó, sao có thể không cho nó chuyển lên chính thức chứ."
Hứa Mai Tử có được chuyển lên chính thức hay không bà Hứa không quan tâm.
Nhưng Lưu Xảo có nói với bà ta rồi, nếu như Mai Tử không chuyển lên được chính thức thì cuộc sống trong nhà cũng không dễ sống, sau này bọn họ sẽ không quan tâm đến hai người già bọn họ nữa." những người đến đến động khác bà nỗi Hứa làm thôn của trong khóc kinh lớn Tiếng.
Tử lời chuyện công thằng giờ Bây nên của việc nhà chịu hai ta nghe Lỗi bà vì của. được cũng được giúp nên phải bà Hứa chuyển như thế lần cho thức Mai Hứa Kiến Sinh thành chính này cho Cho thì bằng bắt dù nào Tử." sao luôn rồi lửa Hứa của Kiến đã vào dầu mặt thấy sắc lại còn biến Không đổ mà Sinh. còn Mẹ cái nữa làm gì con muốn? mình từng đứa, học đứa lớn đàng hoàng nuôi cho tụi, một trẻ một nó ăn Bốn con.
Lưu kinh ta Kiến ta Xảo lĩnh không của bà bản cho nữa bà có Bình thường, Để dám Hứa thể này sau thấy và được.
Lỗi Tử chả nào cho đầu con anh câu việc ba đưa con nói cũng cả Lúc anh. hắn chỉ trước không nói lời Từ nửa dám, bà cãi tới Hứa bao giờ giờ ta có. kéo Anh Tĩnh nghĩ là Hứa có: "suy xem, hay Kiến nào áo à Sinh Lý anh không cách? vậy nuôi la rồi tôi Nhiều nó, mà cũng cháu gái đứa năm không nhờ giờ, giúp lên đã ầm nay chỉ một." bất nói đắc Hứa Ông dĩ." nghe vậy Sinh lòng chịu cùng trong nói khó, Hứa Kiến vô em mình như. biết lâu ra ở chia không bây ba, bà thằng nữa đè ta Hứa rồi cũng năm giờ ép, là Từ khi bà đè được riêng.
Kiến như Mọi vậy đến trong Sinh người động là lại nghĩ Hứa không cũng nhà kích. chưa gì làm những con sao nay đủ Mấy vẫn còn năm? đúng xong Bình vậy là rồi nghe: "dỗi không, Hứa cha Kiến à Cha như giận nói. nữa nhau Hứa nơi mất, bàn cãi thấy: "nói đập, tết gì đến Được, rồi còn mặt Ông rồi. hay nhỏ con sao giờ ba nhà không bọn thể Bây giúp? gì không nợ đang nhà con sao, con này là cũng trả Những hay cái phải? con phải khó Những, và tụi chịu cũng đói Tĩnh Lý lúc không để đói khăn nó. phát muốn ông này ta chỉ bà một Hứa Lúc đá. tôi Bà ra ứng khóc nuôi số đứa cũng trên bất nhưng ngây, vậy nhà phản ngồi người: "lại hiếu chứ như khổ một đó sau, kịp Sao nền Hứa như cũng ra vậy." nào xong một Hứa cũng thế làm, bà không chửi Bị hãi, trận nên Tịnh như biết Lý sợ. ngờ lại này Không vậy như nói lần. quản ba không rồi thì nhà Nhưng được thằng."mẹ, giờ làm phải bây muốn thế con sao Mẹ.
Sinh mặt đờ ra Hứa Kiến. được đây nữa, tôi ơi Ông sống sao trời. thì vậy thôi." lên cuối nói hét cùng Câu là lớn muốn vậy như giống."nếu này con, thấy con thôi bậy việc Sinh vui nói Kiến, mẹ à vậy không chỉ… thằng bỏ hắn cũng hay ta cho hai nhà ra cảm thấy cho ba thằng phải là nó của Dù thì. cũng sao xảy nhà anh người ra, giúp việc không đỡ trong sao ra tay nhà một chả lẽ cả thể là Dù? à mất Không thấy mặt.
Mẹ phải còn muốn con nữa gì chứ làm? đã người đám nhà sau Không quanh vây có một cửa trước lâu.
Phải nuôi dưỡng cháu, nếu nuôi không tốt thì phải có trách nhiệm.
Công việc đã cho nhà thằng hai rồi thì cũng phải giúp đỡ cho nhà thằng ba.
Mọi người đều nghĩ như vậy mới là đúng đắn.
Nhưng còn con của hắn ta thì sao?
Hai đứa con hắn ta để ở quê nuôi bây giờ không còn nữa rồi, không nhận hắn ta nữa, hắn ta kiếm ai để mà trách đây?
