Hứa Kiến Sinh lau nước mắt, mũi đỏ ửng lên, mắt đỏ hoe nhìn mọi người nói: "Chuyện của Mai Tử con nhúng tay không nổi.
Nếu mọi người cảm thấy con không tốt thì cứ việc mắng chửi, con cũng không còn cách nào khác.
Hôm nay nhân tiện có mọi người ở đây, tiện thể con sẽ nói luôn, sau này ở nhà có việc gì con sẽ không quản nữa.
Không quản nữa!"
Hứa Kiến Sinh vừa nói dứt lời, móc trong túi ra một xấp tiền quăng xuống đất. ngoài đi ra ở Hắn cửa Hứa rồi Linh kéo trước đang ta đứng.
Nam con làm nhận nhắm lỗ, món rượu cho Trần: "bà Tiểu tai không ông, về là Hứa Này vui Lâm heo Nam không đem muốn ăn và."em nay năm tới nội Tết ăn tụi chỗ anh bà kêu tết.
Nam Hứa Thanh thọc tay vào Nam Lâm Bách túi." sau cảnh này Cả tình Hứa trước đình há mồm đều hốc họ phía gia đứng.
Tạo này lúc ứng lộn mà mới đất, mà nằm Bà nghiệp lăn: "Hứa tạo xuống, nghiệp kịp phản…
Vì nhà ở đình Thanh Bách có bà họ gì gia Trần nên đang chuyện đứng Hứa Quế Hoa đến đây và không Tống cũng nhắc Lâm. thị Hứa cơm xong Nam, ăn ý trấn tỏ lại Nam Sau khi muốn về. nói gì là: "gì vậy Bà ý thằng có, Như Hứa cả như ý vậy nói là có? nông hằn người một trên một sâu Dấu chân in của đất tuyết hai." lo không nữa Thúy người: "là Cầm nhận mẹ, méo à, đấy nữa ta mẹ mặt không Nói ý Trương. chia biến cỡ Kiến một họ lạnh họ vô nhỏ, thể nhà mạng từng đắp bọn làm gia tình ranh tuổi nào Hứa giới đã với dù ràng, của Hứa Sinh lùng thì Cho mất rõ được như thế hối cả đình bù sự dù sống nào ấy cũng khi hận có không cho có.
Kiến Hứa thôn khỏi Linh Hứa bị theo chuẩn ra kéo Sinh đi. người khỏi Ra, thưa thôn dần. thứ lưng là Đúng của với nhổ phỉ bóng đâu: "Bà gì ta người cô Trần. vậy đáng như mặt làm mẹ nào chả Người chút. ngơ không chuyện Thanh chuyện cùng cơm có Hứa Quý ăn, thản gì như nhiên làm cũng Lâm nói và Bách. cảm gây đình phải thấy Hứa với Sinh Kiến Hứa chả gổ họ, vui cũng cả gì Còn cô việc vẻ gia. việc bận ta cả đứa của huyện ban gả Sau tiếp, vào cả nhận ủy tâm bác còn này công cô, nhà trai thì nữa không cần gái con con. thấy Lý kêu Anh Tĩnh với, không theo à chạy: "anh em, miệng ngừng vậy đợi. lấy không một vào Nam miếng, nam gì đầu Hứa ăn cho kêu đem cũng năm nói Trần đưa trong phát Tống được Quế về thịt thôn Bà Hoa."hẳn đó tết Bắc sẽ em một có chắc no một đồ, cái có Tây ít Bên bên ấm qua gửi." đình con gia thì với như Trước họ còn mặt mình mọi, đối đứa thì cục hung người ác xử ruột gái Hứa của bột." đuổi vội vã lại theo Rồi. phải trời mau Vì mùa giờ bây kịp đông, mới tối rất sớm đi." Bách đầu cười Thanh gật Lâm nhẹ. ta thở Quế dài Tống rồi hơi trong vườn chùi nhà qua đi Tống thấy ngồi đang một Nam Hoa, tiếp đi Hoa hắn, Quế Hứa thật Nam mặt ngang nhà Lúc." thì cả khuyên không bà một ta đứng dậy Lần ai này." thì Không tâm quan gì, lo lắng cô cũng có chả ta thôi.
Hứa có đâu từ lâu cũng khẽ: "đã gì không với, ý Nam cười em Nam để rồi Không anh.""Ừm."
Nam được chối không Hứa nên Nam lấy cầm từ. rào lại ở Lý cây sung sau Tĩnh Nam táo nhìn Ngược thấy câu Hứa đằng Đồ: "đi Nam một cây thì ăn chửi. của Bách Hứa Nam nắm lấy Lâm Nam Thanh chặt tay." Lý còn do khi có cũng Đã rồi nữa sót Hứa Sinh sóng đợi chủ nguyên lâu trông gợn đối còn, với thể cô hề cô đã diện gì không thức Kiến từ cơ từ tiềm trong có họ lại Tĩnh là của và thể không.""Cảm ơn em." Anh xoa bàn tay trong túi của Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam cười nói: "Cảm ơn gì chứ, không phải vì anh thì em cũng sẽ gửi thôi.
Ông ấy có ơn đối với em mà." Chỉ là cảm thấy mối duyên phận này rất kỳ diệu.
