"Bác sĩ Tôn à, cô tan làm rồi sao.
Hay chúng ta cùng đi ăn cơm được không?"
Tôn Hỉ Mai thấy khuôn mặt đó của ông ta là đã nuốt không nổi: "Không cần đâu, tôi về ký túc xá."" y da bác sĩ Tôn à, cô không ăn cơm thì làm sao được chứ.
Lỡ đói tới sinh bệnh thì chủ nhiệm Tôn sẽ lo lắng đó.
Kiến thêm là thôi ánh càng Cao mắt tới của thiết đây tha Nghĩ Quốc." nào cô Cao không biết tưởng Đừng ngày này ta lấy để cha nghĩa ta điện báo tên danh Kiến của cho cô cô cũng ta Quốc gửi." ý Tôn Mai đến đi phía ông trước, ta về không Hỉ thẳng để. đi lấy vội Hay Quốc, nói Cao: "theo Kiến hơn đuổi xe tiện tôi vẫn là. cóc ghẻ mà nga thịt đồ Đúng đòi ăn là thiên. bực xe thêm Không, Hỉ được buồn Mai Tôn trong càng lòng dùng.""xe hơi kiếm Tôi được là đi ngồi rồi. cười Bác nói Kiến Quốc à sĩ: "cô tới Cao, dùng xe Tôn bước muốn. đâu có xe rất xe không lại với kịp giờ hơi, nhiều nữa người trên chỗ không cũng đó ngồi, đâu có Bây bắt đến. lãnh không của tùy tiện động, bối bảo dám đâu giấy bọn đạo họ Không có đến này những. có thời thủ gặp từ thân tỉnh thế bản Ông thể được tới cơ lỵ ta nghĩ từng đô này chưa tốt. xây ít mối quan có thì dựng hội không với cơ sẽ thể như tốt đẹp hệ Nếu cô sau này có Tôn. như sẽ biết mà ta chí nào được lòng biết đồng là ông trong cha thế Cũng Tôn của không nghĩ thì chuyện này Hỉ Mai. tôi cần Không vậy hay tôi cô, như đâu ngồi phức xe phiền của nhé tìm lên có là giúp xe cô thể? xa Lỗi mỉa từ cười này đi thấy Chương cảnh thì. cô tìm chóng nhà quần Mai rồi chở đi thay áo phía về người đến xe Giang Nam Hỉ Tôn mau."cô đi có, xe Nam hơi nếu thể đi à chí muốn ngồi Đồng Giang thì." tươi cười Kiến Quốc nói Cao. ông ý lòng ta là dụng trong có khác Rõ." Kiến Quốc ngang Cao rồi Tôn mặt Hỉ Nói Mai qua đi nghiêm. thật Dù không không đội sao dùng quân là sự xe bác, nên trong thực là phải tập Hỉ cũng Mai được chỉ sĩ người Tôn." hơi lấy nào Mai nói ngợi nghĩ nhớ là không đi trải Được miễn xe mái, hồi lại anh thoải đi xe Tôn Hỉ, cưỡng chút đi cô, đúng đó của: "lần, ta nghiệm một thật trước. giờ bây lỵ nghi rồi như còn vậy ở tiện không tỉnh Nhưng nữa thì. có cô Quan ta không hôn trọng ông chừng, này cơ là hội chưa Tôn sẽ kết.
Thôi cắn mình Hỉ tự: "cảm Mai ơn, môi ngồi đi được nhé xe, Tôn rồi tôi." ý chuẩn Cao chóng Tôn Kiến, đồng Quốc Hỉ bị nhanh đi xe Nghe Mai. ra chỉ trước những cô vậy đi rồi chí Ngày ở, đồng cần như đô ta cũng để họ chở cô làm thủ lái cửa kêu xe. thì biết sao Với anh như được cha tôi lại nếu làm này việc nói không." cửa thẳng Kiến Quốc rồi tới, vừa lại cửa ra Nói đi gặp Cao ra. thẳng u Quốc khuôn cô theo chút mặt, có Nhìn của bóng Cao lưng tắp Kiến của ám. xe Kiến lái, lát Cao một Một đến sau Quốc hơi chiếc.""nói có bây Cao phải nhiều việc nữa nhiệm không không, lắng đâu cần anh gấp này giờ với tôi chủ Sau lo. cô sĩ mặt bội chút Tôn khuôn Cao bực, bẽ Quốc nói là có trong, Tôi ta mặt mà cười lòng: "thôi bác tâm Kiến chỉ bị làm vẫn nhưng quan." nói xế Tài xe lái. cảm người không đến bị Cao liên Mai thì, à chút thấy ban nhìn như vậy gì tôi: "Trưởng Tôn Hỉ cả, thoải cha có ta tôi không hay ông quan có nào ăn cơm việc mái.
Thứ này ở tỉnh lỵ là bảo bối, hiếm được dùng.
Nhưng dù sao Cao Kiến Quốc ở tỉnh lỵ này cũng có chút máu mặt, không ai dám đắc tội ông ta, nên muốn dùng xe thì cũng dễ hơn.
Vừa ngồi lên xe Tôn Hỉ Mai đã nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm quan tâm đến Cao Kiến Quốc.
Cao Kiến Quốc thấy vậy cũng biết điều không nói chuyện với cô ta để tránh làm cho cô ta chán ghét.
Tôn Hỉ Mai thấy ông ta cũng biết điều nên sắc mặt cũng từ từ thả lỏng trở lại.
