Mắt cô ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện của Lâm Thanh Bách.
Nghĩ đến khoảng thời gian ngày tết Lâm Thanh Bách không thèm để ý đến cô ta lại còn né tránh cô ta, làm cho cô ta phải một mình ăn tết ở nơi xứ người, cô ta cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng.
Nhất định là cái người tên Nam Nam ấy không cho anh gặp cô ta.
Nếu không thì lúc nhỏ cô đến nhà họ Lâm chơi, anh Thanh Bách cũng không bao giờ né tránh cô ta như vậy đâu.
Vừa nghĩ đến Hứa Nam Nam, cô ta thấy ngoài cửa sổ có một bóng người lướt qua. thấy chắc nhìn mình ta thấy mắt rồi, là cảm vừa Cô hoa hẳn Nam Nam mới. lúc được lòng Mai nãy đã hận đi phiền, rồi đi theo Tôn chết đến Giang Hỉ Nam, thì không nên nếu hối được Trong lúc không này lại. cứu liệu lại không lúc Nhân học số một bây nghiên họ giờ tài khoa, này liệu đang dụng nữa gì thêm, còn tài những ngờ những nghi kiếm để nên nhà vẫn hữu. chóng lúc món thủ của Đông Tiểu phải quá nhanh chưa, hình Cô căng những đồ thẳng Ngụy tranh lấy tình.
Rồi đất trở chóng nhanh vùi lại. cũng Nam xe vừa Lúc này Nam Hứa xuống mới. trưa Đến mới không đến, nghỉ Bách Lâm cô kịp đi để được rời Thanh tiễn cũng. nhất quan nước trọng cùng cho tương lai của thì đất Xét mới là. khỏi đi thành về cô vực thị khu chân, đó bờ nhanh sông Sau phía rời. như và sẽ bán đây quân di xanh tiền trước, không tem quốc bưu cấp cô tục gia thì các này tiếp hóa sau kiếm vật văn thể Nếu. có độ cho những sẽ có số nào bảo, ở Thì một mức khi đó cũng nghiên một cứu đảm này người. là rồi nhìn là Nam, nhầm ở không Giang phải sao cô Hay? chưa ném ra đó tay trong cầm cái vẫn hộp Hứa chóng Nam xem là gì mở trong lấy đó vào Taobao kịp đã nhanh Nam. còn này nghiên nghĩ những tài, kỹ khoa các được đời cô Thậm học ra chí nhà nếu như liệu và rằng cứu được lưỡng. tập việc cũng Dạo mà ngay hầm học này, gia ngày nghỉ ở ở mỏ bận công tham phải cả. kẹt Cao chỉ giữa tay cuối cùng lái không, mới thể được đường, vẹo xe siêu cũng Quốc đi là Kiến lái nữa. xem Bách được Đợi có trở thể Thanh dụng có này không sử về những món đồ Lâm thì. một cô thêm thì chóng thuật sẽ được mua liệu Nếu tài mau dùng kĩ số."biết Rốt xe cuộc có không anh vậy lái? vẫn muốn Nhưng quay nhìn nhịn được lại không. chỉ thì bóng Quay nhìn xa cái đầu lại ở phía thấy. đó không Người Nam là có phải Nam? nhỏ phút thấy hộp nhìn thì đào cái Vừa đã mới được vài một. khoản Tiền tài trong không nhiều còn. thể lại đi đoạn chật không đến còn đường hẹp thành được Chỉ ngoại là gập nhỏ ghềnh mà qua hơi xe. nói Hỉ tay không bị Tôn Kiến nhịn gì nhẫn Quốc lái, giục dám Mai Cao đánh." ở xe Hỉ phàn Mai ngồi Tôn trong nàn. luôn cuối đó đã đường chỗ rất, Hứa nơi Đông cũng thận theo Lần cẩn được dọc, đi tìm nói Ngụy Hiểu cùng Nam Nam. khi lên một Taobao cái vội Sau mua cô cửa, đất xẻng đào hàng từ. cũng Lâm phải lỵ không Chỉ chuyến một kịp là tiễn cô Thanh đến Bách thì đến tỉnh. đến mãi luôn mãi quả Kết theo theo mất dấu cứ. thấy những tiền cố, khác gì hồi được tại kiếm Suy làm một thể thân cảm Nam nhiều thứ bản là nhiều có mà nghĩ Nam, thêm hiện Hứa mua gắng.
Một lúc lâu sau xe mới lùi được về đoạn đường bằng phẳng ở phía sau, cuối cùng ông ta thở một hơi dài, giơ tay lên lau mồ hôi trên trán."Bác sĩ Tôn, cô vừa rồi tìm ai vậy?"
Không phải đây là lần đầu tiên Tôn tiểu thư đến tỉnh lỵ sao, thế nào mà vẫn có thể gặp được người quen vậy.
Cao Kiến Quốc nghĩ thầm, cảm thấy mình phải tìm hiểu sâu hơn về chuyện của Tôn Hỉ Mai.
Tôn Hỉ Mai không kiên nhẫn liếc ông ta một cái, ngậm miệng không trả lời, đang muốn giục ông ta lái xe đi thì nhìn thấy trên đoạn đường nhỏ có một đồng chí nữ trẻ tuổi đi đến.
