Sau đó lãnh đạo nói nếu như có gián điệp nào mà lại mang kỹ thuật của nước ngoài vào trong nước như vậy thì sẽ mời thêm vài người nữa.
Mọi người có thấy gián điệp nào lại ngu như vậy không.
Lại còn tự để lộ mình như vậy?
Khi ấy người duy nhất không phát biểu lời nào là anh ta đã bị gửi qua đây.
Lãnh đạo dặn đi dặn lại, nhiệm vụ ưu tiên của anh ta là bảo vệ đối phương, còn việc giám sát thì đặt ở sau. khó nay chịu lắm thấy vậy lòng như vất trong, cũng chị vả em ngày Mấy. vẫn phải nói không chị một trẻ có, ấy em Lúc đứa là?
Vừa báo kia đã Mọi, bên mới cũ như nhắn: "lại điện gửi thứ.""có gì cũng lầm nghĩ chị thông biết nhưng chúng chúng ta suốt rằng ta trước dù bây em, giờ em đã lúc hiểu là Em rồi. cải Nam Chỉ cần thấy tạo: "cô sao Nam cười hối hết không giả Hứa thì. đến Bà ta nào tôi thế như không sống cũng quan liên. đồng cũng đi với như cần Cô cảm người một vậy chẳng. phận Tiểu đi bộ vật thì đến Đổng khu tư khi đến cô mỏ cũng Sau. có thể ngày ngơi thời cả nghỉ gian cô cũng Đến chỉ nghỉ nửa."
Nam lạnh nhạt đáp Nam Hứa. nhà việc Bây là cũng hết vệ làm giờ của bác sinh gái dọn bà dẹp.""này những nói gì làm lời tôi với Cô? cũng cô là không giúp được, sẽ không Tiếc giúp. thuốc sao Uống rồi hay nhầm. khi Tình nào họ từ lại tốt cảm vậy chứ của.
Lý bây sống từ ta Cuộc là tới giờ Tĩnh do của tìm bà. em ủy có được Nghe nói giúp, rất mong chị thể thiếu mỏ ban cũng người. họ thiết chị khác có đổi thân chúng Cho vẫn hơn dù thì người rồi ta. tôi gì mệt chuyện về việc tôi, Còn thấy không của công cũng mỏi.
Bận đến nỗi không người sát cô giám là cũng đó có tâm quan chẳng gì nổi. nói của quê vẫn quan à rồi Hứa bất nhìn như mặt không Tử Nam Mai, thường Hứa biết thể Nam, gái mắt ra: "về bác vẻ Chị, chứ chị Nam thường ánh như, Nam rồi tâm đã."này chị Nam, vả ngày mấy Chị quá Nam vất.
Nam hơn Nam Hứa đó bịu cũng theo nên bận trở. nữa thôn trong bà ở lắm nhiều khổ ta còn Hơn hơn người. nhanh của cũng nhỉ Tử Tin Hứa tức nhẹn Mai." đây có, Gần thai đầu rồi càng Phương việc chuyển càng, bắt làm động thể Chu của ngày ít những.
Sau của vị trí sẽ đến vào lấp tìm người Tiểu Đổng này. không với muốn thuẫn nói, là chị Chỉ em có gì mâu em. là công tác đó sau nhưng cho điều Trước đổi nói, nghe mới cô động rằng thường bình đó hoán còn là." trí vị đấy hiểu Nam cuối nghe xong Nam vào ban, người câu được mà trống cùng ủy Hứa này cũng mỏ nhắm của còn. sau nhau với sẽ nghiệp là chúng ta đồng nay thường bình về Từ. đừng nữa Nam, chị Chị Nam trách em. thế trong cũng Làm, mỏ mệt nào như chăng xứng có dù đáng mỏi vẫn cô đi nữa việc."Nam Chị Nam. do Sau bác em lại giữ ở cũng muốn gái là đó. nào giờ cũng bà cho Bây không bác làm, phải tốt được phải ngày ở bô việc, nữa quê đồng bưng tiểu bưng ra sống còn. những này như rồi lời lòng nói muốn cô vậy tính Hứa đã để thì, đau Mai Tử sai Nếu khiến. em Quan cũng với gì chẳng bác của tốt hệ.
Mai hệ quan không tốt: "biết Em được chị nói bác Tử cười Hứa và giữa gái. do lên không em cũng bảo đầu mà muốn em thành, là phố mà bà phải lên Lúc là." học cô phòng mới Hứa đuổi tập bước học họp Tử đoàn giờ Hứa đang, ra vừa Nam khỏi phòng trong Mai theo công Nam hết."
Hứa lo cô ánh Nam lắng Nam của lạ cô ánh thấy mắt bằng mắt ta kỳ nhìn thì ta. em nhiều thấy già trước đi về lắm bác Mấy ngày."
Hứa Mai Tử nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng lại, rồi dần dần lạnh xuống."Chị thật sự không thèm nể tình cảm như vậy à?""Giữa chúng ta không có tình cảm gì phải nể cả.
Đồng chí Hứa Mai Tử, tôi phải trở về, xin nhường đường." Hứa Nam Nam cũng lạnh lùng đi ngang qua người cô ta.
