Thầy Trương bị nói đến mức mất hết mặt mũi, trong lòng vô cùng oán hận Hứa Mai Tử.
Quyết định phải về quản đám học nghề cho thật tốt, để bọn họ lúc nào cũng phải nghiêm túc thành thật, đừng có làm ra chuyện ầm ĩ trái tai gai mắt để người làm thầy là ông ta phải chịu mắng oan.
Hứa Mai Tử rời khỏi ủy ban mỏ trong trạng thái bần thần hoảng hốt.
Nhưng lúc đi ra khỏi cửa, cô ta còn hung hăng trừng mắt với Hứa Nam Nam.
Bị những đồng nghiệp khác thấy được, bọn họ đi tới trực tiếp đóng sầm cửa lại. nghĩ Nam đang có lưng thì tiếng Hứa sau suy Nam gọi. phòng khiến người có hoạt đều vui tuổi Trong làm thấy vẻ, mọi tốt cho việc thật bát trẻ cảm người." lớn Chu rất anh Em giờ Nam biết thay dỗ Nam tin xúc lập dành, chị Hứa bây cảm: "tức là, đổi của Phương hùng. này cũng chuyện chước đe đi có khỉ khác lý, dọa chuyện người mỏ thành những chớ bắt lấy muốn gà răn để, phải hơn giết Quản gây Cao thật. sớm đi nhà để cười: "Tôi về đi thích nhanh Hứa cho nói một thường mình Nam Nam. vải đội chạy đầu quân, khoác Lưu Cô quay bố nhìn về xanh lại cô phía túi màu Song Song." vào Nam Nam Hứa cười trong ra đồ túi đặt tay rồi lấy Cô ta món." Chu thôi còn Phương nữa mỗi chỉ đập bàn thiếu nước."thâm thế cùng, lại độc Tuổi lòng lớn không đến là.
Nam đời hệ mủ: "lời Phương Nam này đúng với đủi máu tám, Chu là đen người Có quan tiếp loại. khác sự trong khiến này khiếp công thật sợ Chuyện thon thót nhân các mỏ. nóng tương tính ấy tình chị đối nảy thai thì lúc mang Từ." vui Nghe, vẻ vậy Phương lên hẳn Chu. âm lẽ giúp mình người có thầm Chẳng? chuyện buôn cả dám nữa Ngay cũng. trong làm hại đừng: "một tức nhóc bụng thể còn giận Hứa, có cơ Nam đứa Nam nói kìa Chị. đợi thì lương cung lúc thực rồi đến có, đói phát tháng vụ Mỗi không đã ứng được lương không một thu chết thực. đó tại thứ nữa Chẳng là thấy qua lại không sao? về không Buổi lúc cũng thấy tán chiều này bàn làm mấy Nam Hứa ai tan chuyện nghe Nam.
Tử đưa được phải Mai cắt bảng Chuyện nông về lên truyền bị thôn Hứa giảm tuyên.
Lúc không chọc tính không lên bùng Mai bị này cho Tử ra, được Hứa phát cũng tình." gì nhủ làm ta cũng vậy Lưu không vì: "như Hứa khuyên cô người Song Nam buồn Nam cần Loại Song.
Song nhịn không Song cũng Lưu được cười.
Người vào tay tiện ra thể, nào có giúp cô giám khi cô lúc này không tới sẽ thị thích hợp. nên ra Cho này truyền khắp mỏ nhanh chuyện chóng. quán tính nghĩ Lưu ngay theo Song đến Cô Song. đang cô chuyện, đến khỏi còn mỏ nghĩ sáng suy Rời buổi.""Cô ta dám! cũng cười người Những khác."suýt kịp, nhanh không nữa đuổi thật, đi Nam đã tôi cô đấy Nam. thận không phải cẩn Nhưng sợ buông mà một, chỉ ta tha cô sau chút vẫn này. chẳng thôn trữ lương về không nhà này buổi dự, ai muốn Thời này, về thực nông lúc lại mà có." đồng chí nói đứng Có dài đã một thở tuổi. về chính mất là mạng Trở." bụng như không không nếu vậy: "Phương, nãy thì đã vừa sờ chị sờ phải mình em tin Hừ tay, Chu ra rồi?
Đúng cho, rồi này thứ cô. cớ sự chơi thật Tử Hứa là, làm chơi nhất loạn làm như định có chứng không, đối vậy dám Mai thôi tuyệt phải là.""Ở đi ngoài mỏ vậy ở như đấy, cũng được bên tiện trong tôi nào lúc bất." mắt là ta bao nói khiến cô, khỏi tốt dáng vẻ nói người của cô, mật vậy thấy thân cảm cho ta Lưu chị Song híp chính em có cười Song.
Thứ đó được bọc trong một cái túi lụa màu đỏ.
Hứa Nam Nam cầm lên, có hơi giống vòng tay."Về nhà rồi xem." Lưu Song Song nhắc nhở cô: "Tối hôm qua tôi dậy đi vệ sinh, thấy có người lén la lén lút đi về hướng phòng làm việc nên tò mò đi theo.
Kết quả là thấy Hứa Mai Tử đang mở cửa vào phòng làm việc, tôi tưởng là cô ta đến để trộm đồ, ai ngờ cô đến để cho đồ vào ngăn kéo của cô.
