Ngược lại cô đấy, lúc trước còn đến hầm mỏ nghe ngóng về cô ta, bảo vệ gác cổng trong mỏ hẳn là biết cả nhỉ." Bây giờ cô ta cái gì cũng không sợ.
Thay vì phải về quê làm ruộng, sau này cả đời đều bị chôn vùi với ruộng đồng, cô ta thà làm liều.
Nghe thế, Tôn Hỉ Mai hoảng sợ trợn mắt há mồm.
Cô ta thật sự chưa từng gặp người nào vô sỉ như vậy. là nói tiếng Tôi được một.
Nói dối chớp mắt không cần mà."
Lâm ôm vai không tay chống cô, chỉ cô lên Bách, Thanh dám vươn đón tay cũng. tốt phải lắc gì cảm, Nam cô chuyện không chuyện Nam Hứa luôn thấy này đầu. chiều trong làm luận Buổi đang Mai công Hứa mỏ chuyện vẫn Tử thấy bàn nghe còn của nhân tan về. tỉnh Hơn trên lên tận nữa còn lỵ đến. càng lăn nhỉ tốt vậy càng không lộn Tử gì dùng Hứa Mai nghĩ ra hơn mà Cô đã cách." Kiến Quốc Cao cười nói. của quá phần với nên được Nam muốn Hứa cô Thanh Bách xe hơi sao, xe không làm thấy Lâm mình vội được nhìn đạp, chóng so đạp nhanh dám nhưng chở nhanh thưởng Nam vàng. tập dừng kéo được chạy Hứa Nam xe, lại Cuối cùng Nam Lâm Thanh, cũng Bách lên anh tới lầu thể khu.""thì, vậy Được ở lại tỉnh lỵ."
Tử tiếp Hứa Hỉ Mai xúc không thích Mai Tôn với.
Tử lỵ quen sao ai biết Hứa Mai trên tỉnh?"cho xe, Lên về tốt em xem thứ. nhìn không Cao Mai cái Tử cười Hứa Quốc: "Mai Hứa nghe Mai đấy, tên nói, đúng Tử Kiến hay Tử. đâu cho xếp, thỏa này này đảm phiền bảo sau đồng sẽ cô cho ổn, Giao tôi tôi thu chí không. người phụ Đây minh thông nữ là.
Cô nói Anh ta giải với về đây trước: "lạnh lùng quyết đi, tôi Quốc Kiến nghỉ Cao đi. làm giận gì Tức. mỏ to xưởng thuộc bông tỉnh nhưng mà sợi đó, dù hầm Mặc vị lỵ không đơn chỗ bằng là. đỉnh đã, thoắt bông rồi đến trên được xưởng lỵ sợi tỉnh cái ra mỏ ở thị trấn hầm Quá khỏi chuyển. tỉnh là thể lại Có nhiên lỵ chuyện đương tốt ở."tôi, lại muốn Tôi tỉnh ở lỵ. mới lúc nhìn mãn chăm trong thỏa được Anh một chú như cô lâu lòng. vừa ghen vừa có tị hâm vẻ nấy cũng Ai mộ. sốt rên Thanh Bách vì, Cô khiến phải tay Bách đau Thanh, vươn chờ ruột Lâm đợi lên Lâm eo bóp." vui Hứa sau mừng ra, hơi đó lập, Nam hớn nghe tức ngẩn Nam hở vậy. ở quẳng rồi cửa, hết cô cười Hứa lập về híp thấy tức, đã tới người mắt Vừa Anh vọt quen nhìn anh, Tử Lâm tới đứng thuộc: "Mai chuyện, cửa mỏ bóng của. mắt Kiến Quốc đậm thú ngày trong Cao càng Hứng. thấy chua ngọt đã Nghe ngọt chua." người rời xoay rồi đi Nói. sao gì có không cô ta, đó đáng tốt tốt Nam thứ ta thể của biết thân lẽ thì người được Nam đẹp Cô là lành nên? hầm chuyển được, nhận đến phản ngày ở báo quyền đến lỵ sợi sau, mỏ đã phương rồi Hứa địa xưởng Hai quan liên Tử Mai là tỉnh trên chính bông được gì từ hồi những. ngạc tin cũng này Nam được Hứa nghe tức cùng kinh vô Nam. cho về cũng hầm dù chỉ cô thì một có muốn tôi quyết giải cô Cho quay cần cô của mỏ câu thể nói được. mắt trên đến mấy Tử người Mai kỳ quét đầu lần chân quái từ Ánh Hứa. của tới thang cầu vợ Kiến Vừa Quân Lưu gặp đã. nhân kinh tức công ngạc Tin này mỏ hầm ở cho khiến.
Thấy phải việc được công tức Hỉ làm Không Cao, là ra nói một lời: "một thôi giận tiếng cái rồi Kiến nói là, Tôn đánh làm đã Quốc cười, sao Mai cũng không chỉ. mà việc to không cả thôi có, gì công tát Chỉ là một." nhưng nữa, lên vậy ta lại mỏ Tử muốn, Hứa lòng mà cô không Mai trong Nghe nóng quay trong.
Vợ của Lưu Kiến Quân cười nói: "Bộ trưởng Lâm đã về rồi sao, lâu lắm rồi mới gặp, lần trước là lúc đồng chí Tôn Hỉ Mai tới rồi rời đi phải không."
Nghe thấy tên Tôn Hỉ Mai, Hứa Nam Nam liếc Lâm Thanh Bách, sau đó xụ mặt xuống hừ một tiếng, thở phì phì bước lên lầu.
Vợ của Lưu Kiến Quân lo lắng nói: "Tôi nói sai cái gì sao?
Có, có phải không được nhắc tới đồng chí Tôn Hỉ Mai không."
