Ban đầu cứ dạy con cái phải gả cho người làm quan, kết quả lại rơi vào kết cục như vậy.
Nếu như là nhà bình thường, gã ta đã sớm bắt thằng nhóc thối kia cưới con gã ta vào cửa.
Nhưng bây giờ ngay cả cửa nhà người ta gã ta cũng không bước vào được.
Hứa Hồng oan ức cắn răng nhìn cha mình: "Làm sao, bây giờ sao lại trách con.
Lúc trước còn ở trong thôn, mọi người không phải đều cảm thấy tự hào lắm sao. tức ngay nổi cũng ta gã lập, không lên ngẩng đầu khúm Lưng xuống cả. của chú tôi Đầu Tôi Nam xuống Kiến: "thấp, lại Hải Hứa cúi hai Nam là."phải Không Lưu tìm à trưởng bộ? không Người được sao lời cầu, nhận mở nói ra ta thân đỡ miệng giúp đây xin người?
Lưu không vào không được Hồng nào ngày tại Hiện một bám, có cũng về lành đi Quân thì cả ngay.""Nói là tìm ạ Lâm Bộ trưởng. nói ra thích thì Quan thế cần thân chuyện hệ đi gì, như có thẳng không nhắc nào. nay gọi gã Hứa thói cô đó Gã mấy người có là, quen to Nam thì không ta nhưng, dám yêu Nam với hô ta nhỏ của thể năm." biết nên như Kiến không Hứa nói Hải nào thế."Qua gì làm đó? biết mọi Con người, ai không mà cả ngay lòng thật. chút Kiến không Hứa dám có Hải. cha và Tử cho bác Lỗi và giả lòng vịt, gái thôi mẹ cũng Bác nghĩ cả vờ chỉ mà một giả."tôi có Hai gì tìm chuyện người? con bà may lẽ đó mất nói, bị nhà già đều đi trộm trong Chẳng mắn đúng như bé? bé đâu Con vậy từ chứ tới này phúc. nhà làm Sao xấu nói thế của chuyện chúng đi để con hổ ra làm hết không ta mặt và ta như người mũi hả nào con cả mất đã." chuyện của anh cũng trách trai Thanh Anh, phải nào Lâm này Tùng là phụ kiểu." giải quyết chung kiểu, là Giống việc hoàn nói độ nghiêm thái toàn túc. được chuột có đúng là không Hứa một sống Hải sống bây đời cuộc này là lại ở, Hai gì nhà thể nhỏ đây trong cô trên con không người, ngờ trước Kiến khỏi trong cảm chuyện tốt giờ nhất như nói khái có ai thôn trước." ta nước Chị mắt lau. chị ta Nam nhìn yêu nào Nam người nói lời thấy của không dám Cha.""con người Nam Nam yêu nhóc Tìm của. bộ thể cao được người không, vậy ta lại gã cấp như là Cán dân nông tên mà nói có như phải. việc người làm người nào ngay trong có huyện còn của Thanh biết thôn ở, Nam tìm đồ xem Bách, họ Lâm Hứa là nói phòng nghe, bản của Giang người là. thấy không Cha dám Hứa ta không, tự nói dứt: "đi con khoát, Hồng gã đi. đi Được gật đầu tôi: "một, ra Lâm Thanh chút xem Bách. yêu Vậy có mà tìm thể Hai vậy người như được nhỏ. bộ khoát Chị nói dứt đi răng: "bên qua ta cắn Chúng trang ta vũ. khác con Bây giờ chê trách cười sang người lại bị quay. đi man đã Bách ta Gã nghĩ, miên đang mặt Thanh Lâm trước tới suy. nói Hứa bội thấy siết Kiến không tay chặt Hứa, nắm gì dám Hải bực Hồng." quân Cậu niên mặc trang thanh nói." bước Nói xong quay đầu đi." chú có nói Nam: "nói Lâm hai Thanh Chưa từng Nam Bách nghe."
Bách thỏm Lâm ngoài khí đầy đang bên Hải ra đi, lo Kiến Hứa bên người trong thấp Thanh thấy, từ thế ở lắng.
Hải Hứa cách đi theo nào đầu, sau thể còn Kiến chỉ không cắm có."làm nói tức sao con dám này lời những chuyện hồ còn ra làm Con, muốn mà vậy cha chết như đồ." bạc với tất Hứa đối, lau tệ mọi cảm chị Hồng ta mắt đều cả người thấy xử nước. tức Kiến thở Hứa mức chút nói nữa chị, nghe thế nổi ta Hải đến như không thiếu."
Kiến Hải ngạc kinh Hứa. có bạc thế nào và nay năm từng Mấy, con như chưa cha sống hả mẹ con con đãi?
Đúng là quá mất mặt.
Nhớ tới quan hệ của người này và Lâm Thanh Tùng, cả chuyện mình bây giờ bị Lâm Thanh Tùng hại thành như vậy, trong lòng chị ta nảy sinh oán hận, lá gan cũng lớn hơn: "Bộ trưởng Lâm, chuyện của tôi chắc anh đã biết rõ.
Anh là anh trai ruột của anh Tùng, chuyện này anh cũng phải chịu trách nhiệm.
Chuyện của tôi, anh không thể không lo."
Lời nói hùng hồn mạnh mẽ.
