Nhìn thấy Hứa Kiến Hải như vậy, Hứa Nam Nam không hề cảm thấy thương hại gã ta dù chỉ một chút.
Gã ta cũng là người làm cha, cũng biết đau lòng cho con gái của mình.
Vậy thì tại sao lúc Hứa Nam Nam còn ở trong căn nhà đó, gã ta lại không nghĩ đến chuyện Hứa Nam Nam là con gái của anh trai ruột mà đối xử với cô tốt hơn một chút.
Trương Thúy Cầm có thể ức hiếp chị em nguyên chủ như vậy cũng là vì được gã đàn ông này dung túng, thậm chí còn ủng hộ.
Vào ba năm xảy ra nạn đói, bọn họ là thật sự ước gì nguyên chủ sẽ đói chết để có thể tiết kiệm một phần lương thực. chứ một là gái nhốt một nơi, sao thể đứa ở bị như bé được Con vậy có con? nhớ nhớ họ người như phải, vậy được có khiến mới đời thì Đối trận một bọn dạy loại với cho lâu cần thể. xa Gã cũng nhà đến ta, nhiên nghĩ có phương là sâu đột phải cán hơn những bộ gã địa. công họ đến mà Chú nói an bọn cục tìm. đã cha sau Hồng đến họ về đi, Lưu đời ta Hồng lỵ hai con Gã theo thì khi tỉnh trở nhà. thì Hồng nhốt nhốt bị cứ đi bị Hồng." thiệt lần đó dù gái biết đều tay làm cô nhưng này, người chịu Anh không mạnh quyết nhỏ mặc dỗ dạy mỗi mấy không. ban phố hoặc ban ủy ủy tỉnh thành là.. gã mà thiếu thức là ngốc nhận mình Hứa, Kiến không kiến tự Hải chỉ thôi ta.
Người này đàn trẻ ông tuổi thật đáng sợ.
Binh Vệ bị lại thì sau ta bị, khi nghe cha nông một cô dẫn khi, nhốt Hồng còn trận thả ra được thôn về Ngược của Hứa nói Quốc.."không gây bắt Hứa chuyện, đưa người là mới cô Tôi mỏ sắt Hồng ta ở đi bị nên." vàng Sau xong phục Hứa đầu hoàn Kiến, Bách Hải Lâm khi tôi bỏ phục hi Thanh, toàn lắc Tôi từ: "nói vội, nghe vọng. giờ Hứa Hồng lại thành gây đáng bị Bây thì thương chuyện bắt. đàn ta nên người ý đầu cố Hồng và để đến lỵ Thế ông mới tỉnh này lúc gã Hồng. không Nam thở em sao: "dài sợ sợ chứ bọn lại Hứa Nam mà họ anh Tại?"
Vì trái mỉm Lâm có: "lương tim em cười thiện một Thanh Bách..""đi thời bọn, nhốt nói nhưng phải gian Chú, một không là chịu thả rồi họ. càng sợ nghĩ Càng. chuyện Không có hết gì.
Sau trong chính này, là nghĩ kẻ nhất lợi mắt chuyện người đàn ông trước này lại được. khác hành bản một đều cảm thấy hãi tủy Kiến Hứa tính sợ, bỗng thân đến bị người toán động Mỗi xương tận của Hải. ban Nếu cũng có thể có ủy đến thể phục đến, huyện thì ông không." nói Kiến Hứa Hải động kích. được mình lại nhưng rồi nhịn không thấy, Hứa Kiến nghĩ có lúc nghĩ Hải vậy nhiều nhiều như. sờ vì nguyên, đang họ đã Và đói phải bọn mệt sự thật và chủ sau sống khiến sờ chết này." chạy xong quay nói, gã người tức bỏ khi ta lập Sau. xử công lý thì của theo con nhiên ông gái Về tất rồi phép phần phải.. cãi không giọng tức thấy của Gã dần Nam vô mặt, Lâm muốn cười lại nhưng với như thức Bách Hứa Thanh tranh khi Nam, cười sau điệu vẻ ta nhỏ lập. của Nam cố Hứa cũng Nam nghe không chuyện Hồng ngóng ý Hứa. người đến không, Hứa nữa Kiến Mấy ngày Hải sau tìm. phiền Lâm Nam đến đừng của đạp Bách liên quan trong xe: "không Nam để Nam Nam này một nữa sau ông làm, đất Chuyện xuống nhà Thanh chống đến chống chân.
Hơn nữa, cục công an huyện đã bàn bạc xong xuôi, sau này không thể tùy tiện viết thư giới thiệu cho bọn họ, đề phòng một số người không an phận đến thị trấn gây chuyện.
Các công nhân ở hầm mỏ rất mau quên, chẳng mấy chốc đã chẳng còn ai nghị luận về chuyện của Hứa Hồng nữa.
Ngược lại, khi Hứa Kiến Sinh gặp được Hứa Nam Nam mấy lần, dáng vẻ muốn nói lại thôi, chỉ là lần nào cũng không nói gì.
Hứa Nam Nam cũng cảm thấy chuyện này đã qua rồi.
Kết quả chưa được mấy ngày, trước cổng hầm mỏ bỗng xuất hiện một người tiều tụy không ra hình người.
