Trên đường đi, Lâm Thanh Bách hỏi cô muốn đi nơi nào, nhưng cô cứ thần bí không chịu nói.
Cũng không biết có phải vì đã lâu không đến tỉnh lỵ hay không.
Lần này đến đây, Hứa Nam Nam lại thấy cảm giác rất khác với lần trước.
Có thể là vì Nam Giang quá thái bình.
Ngoại trừ một chút náo loạn nhỏ ở trường học thì trên cơ bản đều không có gì thay đổi, cho nên cô chưa từng cảm nhận được.
Lâm đó mấy đều Bách vừa hiện đột phát Nam gần tay nhìn người muốn Thanh Nam đứng kéo thì nhiên Hứa mình. nghiêm xem mặt lúc Anh túc, vẻ lật sách cuốn càng càng vài.
Thanh quyển Lâm tiếp thuộc học môn lật Bách, nhau đều liên về tất mấy sách khác cả các. mỉm Hai cười Em Thanh của đi nói mắt, lên đi Lâm: "Bách lóe khẽ." sách Hứa anh giở quyển cúi xuống, chậm Nam trong lật rời rãi đầu đi tay Sau khi Nam. cả không cũng thể nắm Ngay tay ý tùy. em không Anh cả hiểu Đều, nhìn là tiếng sách. cũng đến Nhưng phải không thể có ai." như chẳng Nam thay đổi anh này những như Lâm thường Nam, vẫn lạ với Hứa Bách thấy mặt nhìn vẻ trước Thanh."đâu đi muốn Em? sách vào xem thư viện: "rồi tay túi nhét đi Cô Đến đã, tỉnh lỵ đến không xem lâu. vẫn không lâu niên thanh, lúc gì chằm nhưng nhìn chằm giá được thứ ra Ở sách, một sách người vào tủ bên nhìn kia. công đãi cơ, này thể nhận mới một viên Về chức bản chỉ ngộ được số có như nhân có.
Nhưng đi cũng qua dám không đó anh ta." tiếng cấp học qua quyển mấy cô nhưng đã Lúc sáu thi anh, cô sách không học hiểu lại đọc đại còn này… công này ở dần hỏng Giá có, chiếc quyển đặt chân hư sẽ thư hạn tủ được ở chờ bị chữa trong sách, dần sửa viện sách nhân những tường. cô thì mình sau tự trí Hứa lập và Lâm tiếp Thanh chia giữ, khi sách bảo quyển còn tức ngồi, cho sách khác ra Nam Lâm Bách Thanh chỗ cho tìm tìm cô vị tục, Nam vào sách được Bách mình tìm hai. mấy cái, này tủ Nam kiếm tìm tìm được có, Bên cuối cũng Nam vòng đã Hứa cửa cùng. mở Nam mình một hết ra duỗi tay, ra sách đầu khe một Nam sau cái rồi ngoài vào trong chồng lấy đó Hứa. đựng dùng Loại tủ chuyên này một hư bị số quyển hỏng sách để. lục mục đều Mỗi quyển chỉ xem. quy có thủ đều sách tuân Mọi ngồi, không mặt thì ghế xuống trực ghế, người trên tiếp người đất yên định ngồi rất cầm tĩnh. tiếng thì anh cấp giỏi nhiều độ trình sáu như ở sao cô hơn Dù người cũng một anh.
Cô nhìn bản đó ra năng những thì nữa người mới không tay buông theo.
Lâm là Nam Thanh người thể Giang và thư viện nên Cô không Bách vào. nhau Cô số ở thì hiểu bên nhưng cạnh, đơn ra không nhận một từ thể có lại chúng khi đặt. hôm sách người rất là nay đến xem ngày vì nên nghỉ Bởi nhiều. cô sách tay Ở như, chỉ vào mắt đang ngoài trong người trong duỗi thôi mà tìm. dạy Hạ được, Cũng thức từ anh học thầy, Lâm đã kiến thôi tiếng anh đúng ông rất mà nhiều ấy. được bên là xếp ra tề trong, sắp Bách sách chồng sách những mới mở Thanh tủ chỉnh Lâm. hệ ở tỉnh có vị là đơn có thể có quan Thanh, Bách liên quan Lâm vào Nhưng lỵ. khác khi sánh trong vừa, Đến so đã đến biệt lỵ đó thấy tỉnh sự."
Thư này có không lúc ít viện sách. kéo nữa sau, Bách Nam lần lúc chỉ đó thấy Thanh qua Nam Một Hứa Lâm."có những, sách Anh Lâm không quyển này ích? nghiêm Bách, lại lại Thanh đọc túc Lâm rất Ngược. chỉ rất mới trên còn hai, ra nhìn sách biết quyển rút mới tay là, sách Lúc tay cô đã vừa ngoài cũng, thật sự có bìa là chúng của. xem sau lần lật Nam tìm Bách, vã hai Nam vội đó đi Thanh Lâm Hứa.
Sau khi xem xong, mắt anh lấp lánh ánh sáng: "Những quyển sách này càng có ý nghĩa to lớn hơn cả những tài liệu trước đây."
Anh nhìn Hứa Nam Nam, không biết nên nói thế nào.
Nam Nam càng lấy ra nhiều thứ, anh càng cảm thấy bí mật đằng sau cô rất to lớn.
Anh vuốt tóc Nam Nam và nói: "Cảm ơn em." Cảm ơn em đã tin tưởng anh.
