Vì chuyện này mà tâm trạng của hai người rất tốt.
Ngồi lên xe rồi, Hứa Nam Nam không khỏi ngâm nga một bài hát.
Chiếc xe lướt nhanh trên phố, khóe mắt Hứa Nam Nam bỗng lướt qua một người.
Nhìn lại thì thực sự đúng là người quen.
Cô không cần phải nghĩ cũng biết là làm gì rồi." gì và giờ người bây mà thể, Tôn Về nói hệ anh tư công họ liên cả với nhà không.. áo Cô cầm len thường ta phần chiếc không có một thì bình.
Lỗi chuyện, ghi những lòng còn tốt nhớ trước Hơn, lần Chương trong nói vẫn anh nữa. đó năm không đã Cô vậy phải nhiều chấp như sao ta rồi điều nhận. là cố có chấp cô gái không này cảm rồi quá thấy phải Chỉ.
Vậy vào vào và đi nhảy Thanh cướp lại cái anh Bách Nam dựa chứ mà gì Nam.
Lúc hè trời của ngày vào những nóng đang đã nhất, này nóng mùa. thích không Tôi này cái mấy cũng mặc. nhìn nhận cái Lâm nhưng Thanh một không Bách. bộ rơi gió điệu đã cười của mưa quay mới tưởng bộ một vũ một cô, cách bất xe nổi lực mạch, Lâm Thanh thấy người mỉm đạp đến Bách trang nghe. kia bằng Cô có điểm Nam ta chứ không gì Nam? không đang phía phận Văn Tôn có Bên yên Bác lẽ.
Đúng rồi nghĩ khiến khác người là suy phải. mỏ cổng quả khác Chờ, anh nữ Bách nửa chịu, nhìn những đồng Nếu chí: "đấy xe phải Thanh nói biết hậu anh thật sẽ cô, em nửa nhìn đùa đến Lâm để. hề còn Thanh Lâm Thanh rỗi là tại không Bách nhưng thể sao vì vẫn, chịu cứu từ Bách nói thương bỏ Trước nhỉ thương Lâm có, đáng đây không nào chút đáng hiện.""cần Không đâu. không thích Thanh, với vậy còn nhỏ anh nói Khi, Bách khác chuyện người như rồi đã. ta không tại về tốt anh của không Thanh hiện độ quan Bách Cô thái tâm cũng. vậy nói dì là gọi, đúng em: "về Lý nếu, mà bảo không Anh Mai thể Bách hỏi Hi Tôn, thật đưa vội có qua thấy anh điện xem Thanh. cho nhường người kẻ rằng thể này dàng dễ khác lẽ đã nên được không cứu cô Chẳng ta thương cho cho đáng?" gì Bách Lâm mỏ vào ra xảy biểu đi không tít hiểu trong, Thanh mắt của chuyện cười cô cảm Nhìn. như vậy nhiều việc càng sao Thanh chịu mà ta cô về Bách cô ta làm lại khó ngày anh Vì." trong túi lấy áo xách ra một Nói len từ rồi cái. ta Cô trôi qua của tốt Bách phát ta dài, hiện thời ra tin thể những gian Thanh anh điểm không không là cô."
Lâm anh rỡ qua mang, Thanh Bách đồ Bách cho: "Tôn Anh Mai, Thanh Hi em thấy Nhìn mừng. hàng một ôm sân Tôn gói Còn tới trong đứng đã sân Mai vào thấy chưa Hi trong. vũ anh, động anh đã cổ Bách khổ cạnh, vượt nhất Bách anh là ở cô Trước, cô đây đau ta là đã Thanh bên ta rồi qua Thanh viên khi. giờ Bây, ta cũng đến cô Nam rồi Giang. tới không này dùng tôi Bên. này xuất, Lúc Hi hiện Tôn Mai."đi cô nói Tôi với, dì trước sẽ về." anh Tôn Hi uất ức Mai nhìn. mặt vẻ hiểu ít Nam Nam thời ra thì Hứa điệu tới và cũng Nghĩ cũng cười rồi thấy, của nhiều đồng hơi buồn giọng vừa. lại trong xốc cô vào mày, Mai lại Sau anh bước sao: "đến chí cau đây khi, Đồng Tôn Hi trạng tâm? nhưng muốn vì, của gặp chứ không mà lòng tấm, thể cũng không em tới Anh qua Lý không chẳng là dì qua chẳng thế anh màng.. qua em Lý mang Dì đây nhờ. tôi giúp Cô mang về đi."của là Anh, đây Lý dì lòng Bách tấm Thanh. biết nữa dọa làm còn nào cố rõ anh sẽ thế tình bé Cô mà anh. cô tiền còn nhất đồ hại tới mức Thanh làm sẽ Ít không anh ta không Bách.
Đây là nơi làm việc, sau này không được tùy tiện đến đây nữa." Lâm Thanh Bách nói với vẻ mặt xa cách, cũng không thèm đưa mắt nhìn cô ta.
Nói xong đi ngay vào phòng làm việc và đóng cửa lại.
Tôn Hi Mai nhìn cánh cửa bị đóng lại, cô ta ôm chặt lấy cái áo len, cắn môi, mắt đỏ hoe.
Cô ta vẫn chưa nói với anh về chuyện mình đã đến Nam Giang rồi, sau này sẽ làm việc ở bệnh viện huyện và lại có thể ở bên cạnh anh như trước đây.
