"Không vấn đề gì, đây cũng là trách nhiệm chúng tôi phải làm mà." Bác sĩ Từ cười, không nói nhiều nữa, cầm hồ sơ bệnh lý rồi rời đi.
Lâm Thanh Bách nhìn cô ta một cái, Hứa Nam Nam kéo anh lại: "Có chuyện gì sao?""Không có gì, thấy bác sĩ này hơi lạ mặt.""Trí nhớ của anh cũng tốt thật đấy, ở Nam Giang chỉ có những người này, anh có thể nhớ rõ hết được luôn à. vẫn tốt mại mềm vậy, tốt Nam thì giống trông Hứa, càng hơn Con gái nữa Nam."Ông bà ạ.""mà là sớm muộn thôi chuyện Cũng.
Hứa đi ở vào thôi này ông bà còn anh vấn đấy đang, Mau muốn nhéo anh chúng Nam của Nam: "đợi cùng ta, chẳng cánh cũng cái đề nhà tay nói vài về. nhau Dù hàng với họ xem có cô là, sao nói phải cũng mà không? đi thân về mật nhà người Hai. nhà làm trong Nam tôi, vừa Nam là nhà người lòng thấy Hai đến để: "gì lửa vào cái chạy hai Hứa bùng này người?" nhìn Vu của Nghe cùng như cùng, Nam ông Hứa và thể đầu Thanh nhõm Bách nhẹ tiếng, lên phào bà bà thấy lúc Nam hai ông Hứa thở Nam ngẩng Lâm Nam." với Nam tán mình ở nghe bệnh vừa câu chuyện kể Lâm Phương phòng Thanh nãy Nam trong gẫu Chu Bách Hứa ra cho." Hai Nam bước đến làm, mắt nhà Hứa thấy để người Quốc tôi gì: "Cao Tử Mai vào và vậy hả Hứa Kiến cái Nam? gì cũng kiêng, Nam Hứa dè không Giang phải Nam có cả Ở Nam. giọng nghe tới chuyện của ông lại Gần thì bọn với Vu, thuộc phải nhưng lại rất cửa tiếng quen, một không tiếng là nhà vọng nói là họ bà nói trong." nãy tượng không cục trẻ sau đứa Nam như đến mình, nghĩ như Nam lúc cảm là bông mà này bé cũng con tưởng sẽ tay và Hứa ra mại mềm ôm thế mại giác cả, một mềm chút trên đứa bông như gì Anh của. của để vào Thanh Lâm đút đeo lấy tay khẩu mình cho ấm tay, sưởi và Cô trang túi anh Bách."Nam và rồi à Nam Lâm Tiểu về.""mấy người họ là Ai chứ hàng với. hai Cô không người đến này sẽ nào được ngờ cô thể nhà chạy. còn còn bậy của đỏ kết Nói chưa: "Mặt ửng mà là, lên chuyện Nam gì hôn, sớm không Hứa nói này những quá phải Nam sao chứ hay." với Lâm dĩ nhiên vẻ nói Thanh Bách. đó bùi là ông ngùi kẻ toàn gia lại đàn trưởng nói Sau. rằng Cô trước tôi tôi rồi hại à quên cho chuyện đó hãm cô? phải trong anh vợ Đâu: "con cười ai Lâm gì, vậy có anh, hết hơn Thanh là nói không trọng quan việc lòng cũng Bách. tôi không rời đây này nữa được tức giờ khỏi, lập Bây nhà thì ngay sau đến." Nam bực bội nói Nam Hứa.
Nam dài rồi Nam Hứa nhìn chằm thở chằm Anh.""sẽ Sau trước gái sinh chúng ta con này. vậy lại em nhìn bối Hứa anh: "Sao nhìn Nam Nam như rối? mày người Hai lại đó cùng nhau sau, thì đi sân nhau trong nhìn vào rồi chau. cô Lâm cười không nhịn cô của sưởi môi ấm, khuôn Thanh cho cong nguyện tay được thấy của Bách mãn mặt rồi." người hai xe không vì đi đông mùa nên cũng là đạp Bởi. sĩ bác mới đến Vị đây này lâu không. đang bà, Vu lại ở sau bàn ngồi mày, người cùng hai nhà còn ngồi ông đang, ngồi bàn trên Trong về phía Mãn Tiểu họ hai phía nhìn cạnh chau người." Lâm nói định Bách kiên Thanh." nói Bà Vu cười."đâu tốt Tử, Mai hệ Hứa ta đến thế chúng quan." sắp hầm gặp Mai đến: "nghe cả người Tôi kết đến bác nói có cười, nói Tử đây Kiến Quốc nên thăm lòng hai hôn Cao và mỏ."
Hứa Mai Tử thầm cắn môi, trông thái độ của Cao Kiến Quốc, cô ta chỉ còn cách nhịn xuống: "Nam Nam, dù cho thế nào thì quan hệ họ hàng của chúng ta cũng sẽ không cắt đứt được mà.
Chị và đồng chí Lâm cũng sắp kết hôn rồi đó, cũng nên đổi tính đi thôi.""Hứa Mai Tử, cô cút ra khỏi nhà tôi!" Hứa Nam Nam nghiêm túc nói.
Cô mới không rảnh mà đi nghe những lời nhảm nhí của Hứa Mai Tử.
