Ở ngoài thì cũng thôi đi, thế mà lại còn chạy đến nhà cô.
Thật sự nghĩ cô dễ ăn hiếp vậy sao?"Nếu các người còn không đi thì đừng trách tôi động tay."
Lâm Thanh Bách cũng nghiêm mặt nói: "Hai người rời khỏi đây thì tốt hơn.
Ở đây không hoan nghênh hai người.""gì còn, Được rồi chưa mà nói tôi." nói nhỏ Mãn Tiểu. tiếng vừa nhà cũng thì lên thêm gì cả Bà không nói ấy nữa." trong ức vô Tử cảm, vậy uất Mai nghe cùng Hứa lòng thấy.""rồi đến qua Thôi được cơm, để nó ăn hưởng cũng, đã rồi ảnh thôi đừng trạng tâm chuyện.
Giang này chạy lỵ sao không chứ đến nữa, người Cô cũng rồi lại cơ hai Nam đã tỉnh đến. họ có bọn cả cháu quan gì Bọn chả và hệ. nơi nhìn Lâm Bọn: "họ khắp nói Thanh à ngó Bách? họ Hứa em ra Lâm nghị: "đề có anh và nhà này Kiến một cứ Bách họ nói Thanh Cao Sau người, nghiêm chút Quốc xa vấn thấy tránh bọn." nói cười Cao Quốc Kiến." chị mắt ánh Cô chán thấy này nói là ra chuyện bé đó nghe nên ghét cho phải thấy.""cho, phòng cản không họ trong vào em Không." đây sau Thanh ấy có ở lo là bọn xét vậy sẽ nhà này, nhận xộn họ về Lâm như Bà lộn thấy chút Bách."cho đừng họ, vào này sau nữa Ông bà à bọn.
Hứa ngợi làm Nam Nam Mãn: "đấy tốt khen nói Tiểu. nhìn lưng tay đấm là Thanh để phía, anh Nam ở Bách không về gọi hai Lâm phải để: "chặt sau nắm cụ thành Nam nắm hai. tâm không biết Nam Hứa nữa Nam có là đây: "để vẫn Cũng làm đến cam chút còn không gì. như thấy nói thì lắng Hứa Tử Mai bộ dạng Sao vậy ta vậy của: "lo ông? là Vu được: "nói Bà, nhớ đi Kệ này sau thôi. sách nhà cũng Mãn đọc vào Tiểu."hàng tốt nhau nên có nói với, thì phải đừng Không vậy đối là nữa, kiếm họ xử chuyện sao. cửa lại cửa Đợi Hứa, hai Nam người đóng sầm ra Nam." khuyên Vu Bà. một có Nam hót đàn là tìm Hứa thể tưởng thì Cứ người áp, cùng vẫn nịnh phải được cuối Nam. dác cầm nhà Tiểu dáo: "hôm Chị, họ ngắm luôn đây Mãn cứ đến, à lúc bọn á nói mình đũa chị nay nhìn.""Nam phải chuyện đâu, không hiểu Lâm à Nam tuyệt anh cần, nên cũng tình Bộ trưởng nhỏ đúng vậy như còn chưa. ngơi Ăn nghỉ, cơm Vu trong bà vào ông nhà xong.
Nam thì cho, Hứa đến nhà Lúc cơm thêm vào ăn của Hứa cũng dặn là này ai sau còn Nam họ lần dò dù nữa nhà không cho. là hơn Chỉ bây được ta người nữa cũng tìm tốt không nào giờ cô." cũng thấy nói hoàng: "cho nói không đàng họ họ đồng ông không cũng Vu hàng, vì đó nhà là cũng chứ nào, chí vào Ông Ông chút đâu tại không nam. tôi Hai muốn ầm, khó người đâu coi đây ở không đi quá cút ĩ." Mai Tử cùng gọi ra Hứa Quay về nhau rồi lưng. đã không đến Em nên rồi, trước rất đây nóng nảy cô nói của, ta mà tình tính. không lời nên Nam lời Nam dò Cao, Hứa Kiến đến dặn như nói những nhớ kích liếc Tử nữa nhìn của Hứa công Mai Nam trước lúc Hứa Nam Quốc. không và trong thấy Quốc lòng cảm Hứa Kiến cứ vẫn đến Nam chuyện thoải của Nam còn Cao nên Mai Hứa nghĩ Tử mái." hàng Nam nào dù thế thì Cho ông nên cũng không của làm tiện là họ quá ấy Nam." mắt lùng ta híp Kiến lạnh Cao nhìn cô Quốc. vậy bợ gì như thì chứ lợi sà Cứ vào có ích đỡ. tính người trẻ lại thấy mà khó ổn những của Cảm tính định được."
Kiến thái cưỡng chúng miễn vậy cười người hai thấy, đành lại nói tôi Quốc: "sau Cao, thôi vậy lần Vậy như đến độ." u Ở, đi ngoài nhau mặt mày Cao Tử cùng và Hứa, ám Quốc Kiến Mai. thật Đúng mà là đáng ghét.
Bách với Còn ông thoảng thì Thanh Lâm thỉnh Vu ly cụng.""Em cũng chả muốn nhìn bọn họ thêm lần nữa." Hứa Nam Nam thật thà nói."Cả tỉnh lỵ em cũng không đi nữa đâu."
Lâm Thanh Bách chạm vào gò má cô: "Đợi lần này làm xong việc thì sẽ ổn thôi." Dạo này vì chuyện công việc và kết hôn nên hai người đều rất bận rộn.
