Đang chuẩn bị lao về phía Hứa Nam Nam, lúc nhìn thấy Lâm Thanh Bách, cô ta dừng lại, không dám tiến về phía trước."Hứa Nam Nam, sao cô lại quá đáng như thế, đuổi mẹ tôi ra ngoài.
Bây giờ mẹ tôi và bác cả không thấy đâu nữa, cô hài lòng chưa?" Hứa Mai Tử đỏ hoe mắt nói.
Buổi trưa, cô ta cùng với Cao Kiến Quốc cùng đợi tin. hai Tử đuổi không mặt bước thôi, vào đuổi họ mà dám tại, đứng hét Hứa rồi thật Mai theo chỗ nhưng chỉ theo. đang thì sĩ bước phòng Từ người chuyện vào nói Hai bác. hôn mình cô giờ còn kết lo nhưng lắng cho Bây vẫn phải sắp. tốt nhà cho Về bị chuẩn đi. lắm bây kém trước hơn Tình không tốt trạng khỏe Chu thậm sức, chí được còn Phương của giờ. sợ Hứa Lại rơi Nam, làm lo Nam lệ lắng dám không cho. theo thôi chỉ Nam như, đi vệ cô cũng ngày ấy Hứa sinh đi mà Nam giống Không trước. nên chuyên thuật ra bác ta có khám hoặc Từ bệnh tỉnh cũng đến nguyên là là bảo Ngay sĩ, lỵ chuyển y như người cả nhân tìm gia gì giỏi đợi lỵ tỉnh đến cô không từ. chị vậy Bây như được nuôi không tiêu, con tiền ấy phải giờ thể còn."Ừ.
Nam Nam đưa đạp chân, rời Thanh Hứa khu khỏi Bách mỏ Lâm.""Nam Nam, chị cho em đừng lắng lo."khoảng cứ sao là không một, thời ngơi chỉ cảm Chị mệt đâu được nghỉ, thấy gian mỏi. ấy được bao thực ấy chị sự con có làm nữa nếu sống, chị phải ấy phải sao chị của vấn không lo rồi, lâu giờ chết thân mình, ấy thể Chị đề lắng bây có liệu. rất tiền Nếu chuyển nhiều tỉnh thì đến lỵ tốn phải." trong nhìn Chu Phương bé bên cạnh sợ, thấy chợt nằm em hãi lòng. mất biết bấy Nhưng không rồi giờ đã đâu đi. lắng nghĩ lo lên mắt Chị càng, càng ấy đỏ hai." Phương trên nói giường Chu nằm. cũng Đừng phải chị sợ ấy Phương Từ tay nói nỗi nắm, không nhận Chu Hứa Nam đã Nam: "bác trong, sao và lòng cô nói rồi ra sĩ sợ?
Hứa Tử làm hôm Mai Nam thì đâu sau Nam không thấy khi đi Ngày Hứa. nói đến phải đấy chuyển tỉnh thì viện Nếu chuyên chuyển gia phải từ lỵ.
Binh vừa đằng, Vệ chằm chuyện Ở nhìn cô Song nói sau với ta Lưu, thường vừa không ngừng Song Quốc chằm ngày. bị Nhưng là chỉ lòng của, cho dụng thể lợi họ tham có bọn dù cũng do. thì không bọn làm Nam họ vụ nói năng Hứa Nam Nếu chút có đặc tin có lực. là vậy Lâm lẽ: "Thanh Bách Có nói." ta chẳng cãi tranh Cô với cô rảnh. anh nhìn ta Thanh cô Bách áo Chúng rồi Nam đi ta Nam trợn: "Lâm thôi mắt kéo Hứa. ngày mai hôn sao kết phải Không phải rồi em?" còn rất nhà Chu không chỉ lòng trong Phương, náy thấy theo cảm cho bản nhọc cũng thân mà lụy Nam bị Nam liên Trong bệnh khiến áy. như nghĩa lần trước Kiến Quốc Cao cô bắt này Lần bị danh đi không." im Nam Nam lặng Hứa. mình khỏi, ta Quốc tình mẹ mỏ đã biết sớm Buổi xem thì cô hình Kiến và mới đến hầm trưa bác Cao rời bảo. quan tiền sợ mới, là người Đừng tốn trọng nhất. bác Ở giỏi sĩ vẫn thủ còn đô." nói mặt đầu cho ấy lau, Nam vừa Nam chị vừa chải Hứa. thầm làm lẽ gì đó trên bên Nam Nam Hứa nghĩ có đã. ngày nữa đưa chị không ngày Bởi Hứa một, canh ấy nói sẽ hôn Phương còn Nam cho sẽ theo tới với đi Chu Nam và vì rằng kết tiếp hai."Bọn phải họ mất là, rồi có tích…" đi tò Nam, Hứa mò hỏi Nam đường Trên. đã như Lưu rất Song Song dường nhiều thả lỏng."bác Vậy khám thì cho chị chờ đến đây sĩ.
Nếu sau đó trở sẽ, là người hai lại được thật nữa không này đó sự. mãi Kết được quả đợi không.
Hứa Nam Nam lập tức nhường lại vị trí của mình, để bác sĩ Từ làm kiểm tra cho Chu Phương.
Vẻ mặt của bác sĩ Từ có chút nặng nề, miễn cưỡng cười nói: "Không sao đâu."
Lời này của cô ta vừa nghe đã biết là an ủi.
Hứa Nam Nam nhìn Chu Phương.
Trong mắt Chu Phương cũng lóe lên lo lắng, nhưng ngoài mặt vẫn miễn cưỡng giả vờ bình tĩnh.
