Tiểu Mãn nói: "Nhưng mà chị, rất nhiều bạn học của em đều về quê.
Bọn họ nói là để hưởng ứng lời kêu gọi chung tay xây dựng tổ quốc, em cũng muốn đi.
Em là thanh niên, em muốn dựa vào bản thân mình.
Em không thể lúc nào cũng sống dưới sự che chở của mọi người được.
Em không muốn vào xưởng, em muốn cùng mọi người về quê. có hy vọng Cô ở lại thành Tiểu thể Mãn phố."
Bách Tiểu chồng cửa anh rồi chuyện, của Buổi với Lâm nói Thanh hai đóng khi về tối Mãn về vợ." chú Mẹ là: "hoàng, Bảo hôn đàng, kết bảo nói Ngô Đại chuyện. với bình đồng để nói mọi: "phải người ta thường ý nghiêm em cho về, Nam thăm quê Mặc Nam lại ở cũng em đừng để bên ngoài, Hứa bắt dù xin người nghỉ về nghị nhưng chị nạt." Đừng tức cô, đấy bé Linh còn Tiểu, cắn dám con người đó nói giận lúc cả." cô đầy Mãn nhìn mong đợi Tiểu. ở lỵ là rất về tiên trước Ngày đều, sẽ người đến nơi trấn Mãn bọn, tỉnh niên thị đó họ sau tỉnh lỵ nhiều, thanh các về có đi Tiểu phân từ quê. tính bị nạt ra ta chắn bắt, Với của này sẽ ngoài Mãn Tiểu người cách chắc. muốn không Cô một làm thực niên thanh thức sự Tiểu rất khổ, trí cực Mãn." lanh với đôi cười long mắt Tiểu Mãn mỉm. niên những cô Trước thanh rất nói sống nghe trí tệ kiện về đã từng điều đây của thức. cũng chỉ giờ khôi có bây Thực lúc đại kỳ năm học thi cách vài phục nữa ra. về làm đây Dì sắp mười quê, thì tuổi sao tám rồi cũng hôn kết? em thì đi thể nhớ thăm cũng ấy Khi có em.
Cô lý đó sự để, cái vẫn đi nhẫn khổ tâm hiểu cô Mãn nếu cho, nhưng thật chịu Tiểu không. đã có thấy nhóc rất mới thứ Đừng bốn, nhiều đứa mấy tuổi nhưng hiểu. ban ủy nhiều đầu óc nên nhiều, Nhất sống nghĩ cũng nghe ở huyện là." tìm được người mà: "nam rồi quê, thật hai sao niên làm quê dì, Bảo đầu lắc về Nhị hết về Anh mà thanh thì không yêu ngốc? người cách ta quê cũng: "dì nghĩ, lại lắng sao Bảo lo muốn thành Dì nào phố Đại, hai về ngày quay về nói."thanh giữ với phải Còn cách thức trí nam niên khoảng."tốt, sẽ Chị đi mà, định tâm yên nhất chị em. dắt hai lên đến tiễn Nam Nam theo trẻ cô Hứa xe ấy đứa. nạt Nhà ta chúng ngoài không bắt người để chuyện có. thì sữa thứ như đồng nằm chằm ở chơi nhìn Bách chằm với, trên em em đang ấy thì hai đùa đứa không trai: "nếu vướng Thanh Lâm trong mắc bú này con Chuyện giường ý ba mắt có lòng sẽ luôn. họ dưới Bách Lâm vì nên phải ở hoang sắp Mãn Hứa ngôi Tiểu làng ở định Bởi có hơn đi lỵ thôn, đều nhiều đó chỉ tỉnh được đất hoang ở xếp đến, Thanh trước một có khai. chị thêm Để nói đã suy: "Nam nghĩ mày Hứa Nam cau. là Nam nề em bộ ngày Mãn, mấy của đồng gật không tâm ý được xoắn nặng, thấy đầu vẫn xuýt Tiểu Hai, Nam Hứa sự chịu dạng chị." gật nghiêm lời dặn đỏ, Tiểu túc, Linh Mặt ửng đầu nghe dò."đi, Chị em muốn.""Dạ." thế không trả mặt vậy biết như nghe Mãn nào đỏ lời Tiểu."
Trong Nam do vẫn dự Nam rất Hứa lòng. anh sẽ tiếng còn người em trí, Chi bằng có em, ấy đánh đưa để đến vị ấy thăm, thân thể đi gần để cứ chút về.
Có mình đợi bản vệ thân thành con rồi chuyện, phải bàn về định gì gái nhất phố bảo thì.""muốn Em tự cũng không phải lập định nhất về thì quê." không ý Nam đồng Nam Hứa.
Nam đàng hai cái để cậu sức không: "hai con xây nghĩ hoàng con, bé tổ à đi quốc véo của dì các gì góp Nam, tai Nói vậy dựng chuyện bạ được Hứa bậy?"
Nhị Bảo nói: "Anh ấy nói dối, rõ ràng chú Ngô nói, sống thử không lĩnh chứng là lưu manh, không đàng hoàng."
Hứa Nam Nam nheo mắt, Ngô Quốc Phương là chủ nhiệm phòng dân chính ủy ban huyện, suốt ngày toàn nói cái gì với trẻ con thế không biết.
Xe chuẩn bị đi, Tiểu Mãn đeo cặp lên rồi hôn lên mặt hai cậu cháu mình xong, mới miễn cưỡng lên xe.
Nhị Bảo che mặt: "Mẹ, con vừa nhìn thấy trên xe có rất nhiều nam học sinh."
