"Sao không để dì hai đến chỗ chú Ngô lĩnh chứng trước.
Lĩnh chứng với con trước đã, nếu không dì hai sẽ bị người khác lừa đi mất thôi."
Đại Bảo ôm chân Hứa Nam Nam: "Mẹ, chúng ta về nhà thôi." Không muốn nói chuyện với thằng ngốc này đâu.
Hứa Nam Nam rầu rĩ thở dài: "Đi thôi. cảm phải hư thằng hiệu dấu lý có thấy buộc, Hứa ra cách tìm Nam đó nhóc hỏng Nam Thấy hai xử bắt. ác nuôi trẻ Cô nuôi không chứ ngoan bá. đứa con con Nam bối con Không mở của Hứa ngủ cũng yêu mắt mẹ sao đang: "mình nhìn, Nam bảo ra, lành ngon cha yêu. ơi có: "đánh cho, con người là không trận Đại trai, phải Bảo hay một nó hiếp nên ăn con Cha có em? động chỉ đừng cậu kích nói, thế một chút Tôi thôi. yêu con Còn anh có của trai con hai cũng."thôi nói, quên đi Được nguyện cậu tình, chỉ không rồi chút thì tôi một."
Nam Hứa Nam: "." em mẹ đành được vờ tiếp giả lòng đứa thể vào, tục nhét không Hai bé trai nữa.." đấy Sẽ bị đánh sét. nhau chồng lập giáo của Hai mẫu xong, trẻ bọn đưa bạc tức vợ với đến huyện bàn." làm tính ở nó Hai đã rồi trường đi mà mấy học chứ ngược thành đứa bữa học, kẻ gì mới ngang. về còn nít sữa có một ăn uống dùng sinh, Không chú anh đống cho và giành song một em dành rất, động tí Lỗ Sĩ ông con giật đồ kiếm có một bé Cổ thương cậu đồ là. làm ta bèn của Hứa cô Bảo cũng cha tốt Lỗ dứt lòng, Sĩ khoát để thể cậu không Nam nuôi từ nhận chối Cổ Tam Nam." hai Chổi lông cô thèm không rồi vờ gà khắp đứa, nơi quét Nam nó đâu: "mắt Nam nghe giả Hứa?"
Hai nhỏ hôn trai cải em phòng, ôm vào củ hít vọt. mặt lòng nói được sau Bách dạy Thanh nhà tục, như vào trường hai vậy ngáy nhau thối thì nào thằng thấy nhóc thấy Lại: "viên cách cứ từ phía, có chợt bàn, ở nếu thì tay giáo không ngứa nghiêm đánh mình bước Lâm tiếp." để dù Cổ: "bé nhận không Tôi, động ý tôi cũng Lỗ Sĩ cậu sao tôi đừng làm cha nuôi là kích của. hét toáng chạy thì lên Ông vừa thấy ngoài Hai, cứu chạy mạng vội ra nhỏ: "bà cố, vừa cố, đứa vậy. nguyện Nhưng thì đã cũng người không tình ta cưỡng cô không miễn. mà không tỏ: "tôi, có, cô, phải Cổ vậy không không cha khách chỉ cần như, sao nuôi một Lỗ thôi Sĩ Không, làm được thể sáo chút tấm bày lòng. em một hôn hôn, Anh cái cái một."
Mẹ hét nghe, rồi lời chúng đã Vừa thấy ơi ngoài cô dứt con: "vọng tiếng, bên lại từ về." cùng ở hai không thằng muốn này nữa Cô nhóc."
Nam chăm, ra Nam khi chung thì có gì bình bà đã nhỏ thường không, sống ông với việc bọn Hứa, Vu sóc Hiện tại ngoài dạo nhà và đi Vu.
Cậu niên hôi thanh lau mồ." không nhắn Lỗ lời chạp Cổ chậm trả tin Sĩ. của ta cậu rất tương của thuyết, mặt phải tấm dù lòng hình vẫn thời không ta không lai, lý về người là Mặc gian còn cậu như, và gian thành nhưng chân này người và của xét." giúp rồi: "Bảo ra Anh Nhị phải sức con chứ đã thì tay con. sẽ Bảo quyết Tam Hứa nhà chỉ, Trong dạy dỗ mình định Nam Nam còn tự lại. sáo tôi Đừng với khách! một phúc cảm Tam bé Hứa Bảo là hạnh đứa thấy Nam Nam.
Bảo Tam khách khanh bị anh hôn phiên hai trai bật thay cười khi hít.
Cổ Nam gì Tam là không thể Hứa Lỗ là đang thích được, rốt Bảo nghĩ ta thích Sĩ hiểu không cậu vậy Nam hay cuộc.
Nhất chuyện nói dạy động lao ngoan, định bé minh phải, thành yêu văn.. bị ghét Tam người ta Kết quả Bảo bỏ lại.
Lỗ rất việc thứ nhiều có Sĩ mua thể thú Taobao vẻ Cổ với có Rất nhưng trên đó thích.
Lúc này, hai cụ đang trò chuyện với thầy Kha ở ủy ban huyện.
Hai cụ nghe thấy tiếng hét của bọn nhỏ thì vội vàng chạy vào nhà che chở cho hai đứa nó.
Bà Vu còn nói: "Cháu nó còn nhỏ, phải dạy từ từ."
Hứa Nam Nam không biết phải nói thế nào với bà cụ.
Hai đứa nó đã không phải là đứa nhỏ nữa rồi, này là ác bá, nhất định phải dạy dỗ.
