Hơn nữa, tâm tư của Tiểu Linh quả thật không đặt vào việc học.
Trước đây khi Tiểu Mãn còn đi học sẽ dẫn Tiểu Linh theo, sau này khi Tiểu Mãn tốt nghiệp rồi về quê, Tiểu Linh lập tức như ngựa hoang thoát cương, có muốn kéo cũng kéo không được.
Nhắc đến Tiểu Mãn, Hứa Nam Nam chợt thấy tiếc nuối.
Bây giờ Tiểu Mãn ở nông thôn làm việc rất tốt, tính cách cũng mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, trước kia mềm như bông, bây giờ đã kiên cường hơn nhiều lắm.
Chỉ là người đen hơn, và cũng gầy hơn. không người đó nhắc Mãn chưa mức trên đến gửi nhắc có khen Phong lại Hoa còn, Trần trong thư của thì đi đến mới Trung Nam dưới tên chỉ, thì thư Nam đi người thư là đất của còn, đã Hứa một trời Tiểu. của người sao Mãn yêu cũng rồi tuổi nên thì Tiểu có này Dù. thành tốt phố chẳng, thành gia cả ở nhân ba có công phần gì, Tốt nghiệp không đình cấp thuộc."
Nam tĩnh Nam Hứa bình mất hơi."nói mất rồi đi, chắn hai đã người sẽ khác lừa Con dì chắc bị." đấy có Hai một nam đang chí vừa đi: "đuổi vừa ấy thăm chị đồng vỏ, em dưa theo chị Hứa chị hạt nói trước Linh tách Lần. trai tìm cô phương xem biết không dễ hò để hay bề, là người Cô như của có nghe rõ tình cô muốn huống đó thế ấy phải muốn nghe đang nào đối ngóng chàng hẹn người. đó trí người là thức đa nơi niên phố đều ở đến số thành từ Thanh."chí kỳ còn thì lại Chuyện đó dàng, đâu không tính của ở nam tình gì, tệ hình nơi dịu đồng, ngoại chị nhiều Hai có này lạ cũng. gái có ra rồi với gà gã còn Tuyệt đừng cô đã mờ đó, mấy gạt đối nhà vợ con Cao Quốc Kiến lừa trẻ giống đặc trong vụ ngoài.""bé của em ở con đấy, Chị Hai đang nông thôn việc chị nhớ vẫn làm.""lý bỉnh của bướng có Hai, như thấy chị có ấy chị thế tưởng vọng cảm, khát Tính là. một là gia, thanh chưa đình niên lập thay mắn May. tin tiết nhờ Bách của lời Mãn Tiểu không này, mình điều Thanh khen Hứa cô về Nam giúp lập Lâm tức người Nam tra chi. kiểm làm cao Bách Lâm anh suất xong của Hiệu, rất sơ tra chóng Thanh hồ việc nhanh. chuẩn của về huống thư Mãn Nam Hứa Tiểu thôn viết, hỏi tình bị thăm gửi Nam nông. chị không cảm nào thấy ấy nghĩ biết, đó Em tốt không thế đồng chí. ta đó không là, em ấy con mày đồng đấy đó tưởng kết người nhìn, cơ đi quen nam mắt không còn quả Lúc chí em, giả vờ chị nít lại cơ cứ ra biết đến. rồi đi bảo ấy Đã với chịu không mà mọi con lĩnh người dì còn chứng. người cô và mà Bách muốn thành Lâm Đối, điều tra dàng phố Thanh chuyện về một rất là nói dễ với. một hai đã cơm nhau cùng là một họ cô, rộn nhưng Hứa ăn lao vàng, bận vội mới quá em đã bữa ấy Nam việc vào chị Nam Tiểu thăm lần công đến bọn chỉ Mãn. là lại tìm gặp cô cơ đây mặt người hội Tốt nhất cho đưa. yêu không có Hứa ngăn, hò Nam Tiểu Mãn đề không vấn Người cấm đương không đến hẹn mức cho cũng Nam. thôn lo Tiểu ở người ta bị lắng nông lừa Cô Mãn." sao em sốt theo này Nam thấy chị sửng của nghe: "Có vừa thì người lời Hai Nam Hứa đuổi? dưa chất ơi hạt vậy mặt, Chị vẻ thì chị Hứa Nam ăn thấy Nam đang hỏi Linh: "sự chứa, Hứa sao tâm?
Bảo hò không tối tin có đối tượng ăn nghe bã Nhị Mãn buồn thì hẹn Tiểu cơm. quê về Hai, năm hai lần nay cô cũng." quê sao cô chẳng thấy về Tiểu cô, nhỉ thăm Mãn trước gì Lần. một thế cô vệ ấy mình tự bức nhở thư nhắc bảo Vì tốt viết cho cô."
Đại Bảo đang ăn trứng luộc, sau khi ăn xong phần mình thì bóc ăn luôn quả trứng của Nhị Bảo: "Vậy thì cũng phải nhìn xem dì hai có ưng em không, nhìn dáng vẻ ngốc như con gấu của em đi.""Sao em lại giống con gấu rồi?
Cô giáo nói thành tích của em tốt.""Thành tích tốt thì có ích gì, cứ bị người khác ức hiếp là chạy đến tìm anh."
