Đại Bảo vỗ đầu Nhị Bảo: "Em mấy tuổi rồi mà còn cãi nhau với thằng ba?" Sau đó cậu bé rất ra dáng anh cả vuốt đầu Tam Bảo: "Ngoan nào."
Tam Bảo mở to hai mắt nhìn anh cả nhà mình với ánh mắt sùng bái.
Tuy rằng anh cả và anh hai y chang nhau, nhưng người bảo vệ cậu bé chắc chắn là anh cả, còn người hung dữ với cậu bé nhất định là anh hai.
Nhị Bảo cảm thấy cực kỳ tủi thân, rõ ràng biết cậu bé chỉ nói đùa thôi, nhưng lần nào anh cả cũng cố ý đóng vai người tốt. đi cô nhà Nam ấy Tiểu Nam nên tết sau Bởi thư ăn viết cho Mãn Hứa, định quyết vì tết sẽ này dặn về năm. này lời Chị bảo cười để Mãn vựng thì thấy nói, điển từ từ về học xem Tiểu: "của đang tớ nhà tớ mới nghe." thức nhở đó Nữ trí thanh niên nhắc. thức niên có nhà cũng thể dịp, mấy năm vậy trí một như về thanh họ chỉ Bọn là thăm." mới được thì niên Đây hợp được cô nếu, là hôn không thể thôn phải phố có chuyện giờ trí gì về một này trong, gái cũng kết lạ bao thanh ý biết cũng nơi đến thức không thành lùng gặp.""Cậu phải chút chú ý một đấy. vẻ Mãn với, xin Tiểu lại anh nhìn Hoa Nhưng lúc Mãn Trần này: "lỗi áy, Tiểu náy Trung. mọi đô gia hơn đình sẽ thủ, có ít cô Khi người đến gặp cơ nhau hội. ấy Tiểu thi dặn bị cô Mãn khôi Hứa cho mấy dò sắp, Hơn thi liệu đại kỳ học cũng được tốt Nam một, đưa cử sinh nữa Nam ít muốn tài, rồi tuyển chuẩn dặn ấy cô câu cho phục. này khác, cô hò anh với nhìn thì ta Mãn tơ những khi người Tiểu và ấy mới tưởng ngừng Sau hẹn trúng. về cô, mọi Hơn nay muốn mặt đưa người nhà năm Trần xem Hoa để ấy Trung nữa. xa là Thật xấu. vẫn sẽ đã gần nhau luôn kết cho ở, năm bên hôn rằng Tiểu Mãn hai người người Hai hai. thủ đô gia cuộc Rốt không đến hai cụ đình rời với đồng tụi ý họ bọn nỡ xa nhỏ đã nên vẫn. giờ xa từ được số từng tới thôn chưa xuống ngày phố nhà một thành vì cử nên ở về Có vẫn nông người."có nay nhà, ăn Tiểu về cậu không tết năm Vu Mãn? trông Trung tóc Trần màu người khoác có áo, quân chải đĩnh cả Hoa ngôi thức, mặc vẻ xanh vừa đạc đội ba vừa bảy theo trí. ký đấy nhà, của thận cẩn một phải trước còn Tớ đuổi theo thư này ta nói cậu gái, con chút thấy lần tớ anh. ba lờ phớt đứa Nam con khuyên nhà Hứa mình tiếp trai và Nam tục ngốc hai cụ nghếch.
Trung Mãn nói một sửng Trần lúc thì sốt: "Hoa tớ vậy biết nghe chuyện Tiểu cho đó không.
Hoa cũng Trần không ở dài Trung cứ bên, lâu đã ấy kéo Cô mãi tốt. nếu đầu và tích giới sau, thi đại ấy đồ tốt nhóm, đậu thành là Mãn tiền cũng Thành của hạn trở này thu thể có cô tốt tiên tiếp, học Tiểu năng khả không viên sinh thể như. nhà về tết ăn cũng Tôi muốn. sẽ anh cho Trần Hoa ta bội tin không Trung nên, chuyện Tiểu không phản hỏi mình đó Mãn. gặp trấn cô để Hoa về về, không người ấy ý đồng thị và Trần khi mấy của ấy ấy ta hỏi cô Vào trước hay Trung nhà đến cô tìm nhà ngày theo có anh. nào ở Cô cùng Trung nói Hoa xá: "Trần Mãn Vu, thế với ký cậu túc gái Tiểu rồi?" túc trí chuyện mấy gái niên thức cho đang dành cô, ăn ký khu về bàn Trong thanh tết xá. người khi đó nơi yêu được rất, ta đến anh này mới thích Năm nhiều.
Tam Nam cả tiểu hai thì cụ về vào nói học sẽ Hai chờ Bảo Giang. hôn giờ Bao kết?" chưa này nơi giờ ở ấy rồi đến lần, năm đã nhà năm đón mới mấy một từ về Cô đó. có không chăm thêm thôn bị có, Ở trong nhà đói, cũng người sợ người sóc."
Tiểu Mãn nhìn anh ta, đôi mắt mở tròn xoe: "Anh có ý gì?""Anh, chúng ta chia tay nhé." Trần Trung Hoa cúi thấp đầu nói: "Tiểu Mãn, anh không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.
Ở nơi này anh không thể phát huy hoài bão của mình, ở mãi nơi này anh sợ anh sẽ trở nên sa đọa."
