Ba đứa nhỏ đều nghĩ nếu như cuộc sống cứ như vậy mãi thì tốt quá.
Lâm Thanh Bách đã không về nhà suốt nửa tháng nay.
Ngày anh về, phong trần mệt mỏi.
Ba đứa nhỏ vội vàng ôm chặt lấy anh.
Hứa Nam Nam lo lắng nhìn anh. chuyển nhà lại gia phải, đến đông nghỉ Mãi kỳ đình."ấy nữa đón cả sống, chung ta cha anh anh Vả về chúng muốn ông với. xôi một đón đi xa đi phải sá nghĩ nên đường chuyến Anh.""ngoài nhỏ, câu đứa, Ra chẳng hoàng ngoài nói này, mấy xấu được nào ra xa đàng.. được kiện Chinh đã có Bách thể tình đã Lâm, huống tất bên tái hỏi mạng lần sinh, mới mấy khó Trường đó không Thanh của nhiên sống cũ, thăm điều lắm bệnh hoạt khăn giữ Lâm phát tốt."
Nam Nam đầu Hứa gật. ký này giống trở lớn quá, đất ức như giàu của Sau có sung, mạnh cô trong thời nước độ và kỳ nên sẽ này túc. làm chút chút Bây có đó thể nào hay giờ. thể ra ngoài sao có rồi Cha? này bọn, thú chạy lên không rồi lại Lúc, lầu xuống đều cảm lầu loạn, ngừng nhỏ thích thấy khắp nơi."người thể về đón rồi Có sao?"Hạ."thị, bên phái trở chỉ nông những, có thể Ừ người đều được đã thôn trên có xuống rồi về.
Trường năm và Nam đó đến chưa tuy Uyển mười đã rằng Lâm, lần Chinh Nam ở thôn sang nông trong mấy lại gửi đồ Lý, từng có năm nhưng thăm rồi nào Hứa.
Nam người mặt đến cảm Nam Hứa mà là nhắc trên anh ai biểu nhìn thì anh biết. nội này em, có đón đây nội ông của thể bà Qua anh đợt đến rồi. nào này từ của chợt cha Ba được trở nữa không sống phát nó, chịu về cách hiện ngày đứa chúng nhỏ cuộc. nói cha từ liệu mấy bọn không ta họ chỗ để về nhà nay cũng, đều chúng lấy thể năm Tài gì.
Lâm ôm toáng Thanh lên chặt và lòng Cô khóc vào Bách..
Lần nhà, chuyển sang căn đình hơn lớn này và gia một sân có nhỏ họ.
Buổi hai, xin vợ mấy ngày bàn tối nghỉ chồng nhau. tốt cũng thứ ngày nên cùng trôi, những khăn đang hơn cuối qua Mọi trở khó nhất. bọn anh đến Tốt Nam một đình bên, đứa trên có con còn rồi thể mỗi, của yên Hứa này xách gia đu, ở Thanh anh sau mình có chầm đặt mặt người xuống Nam: "rồi vợ, Lâm trước một nhau nhỏ đất tâm ta rồi đứa chúng tay Bách ôm."khóc Sao mẹ lại?
Phụ như của là mình chính, nữ không nào vậy chồng thể rời khỏi. hiếu mười nữa vẫn tròn năm thế chữ nào làm thì Dù anh chưa nay suốt đi.""Nơi xếp lão bọn họ phía của có tự xếp nhưng mình, rồi được hẳn là cha vấn không đã đề, sắp cả sắp anh gì dưỡng thì." Bách nở ấm Lâm cười Thanh nụ áp. thứ mọi, tốt càng càng đều ngày Quả nhiên hơn." hỏi Hứa Nam Nam.
Chinh tưởng về về quay đã Lâm nhưng vợ trở lẽ Nam cứ người ngờ tiên là Trường người, không trước rằng một chồng đầu có Nam Hứa khác. đã cũng người tốt Lý ít Uyển khỏe quá, già đi không của Sức không. đến nhau muốn chuyến Họ một Bắc Tây cùng." rỡ Hứa nghe không mừng thôi vậy Nam thì Nam." sau đến rất của Nam đang nghe nhưng, nhỏ được Nam mắt nhập đứa Hứa tâm không thì cuộc ra khóc nước khóc hai đối nữa thoại mức giận khi."
Hứa lơ tim có Nam của Nam lửng xuống thể treo Trái mấy cũng đặt nay cùng cuối vẫn ngày. nói Bảo Mẹ Đại nhớ: "đấy mắt cha đảo. ngon ngày đồ hơn còn, ngày có xưa phải để có, nữa không Không ăn nghe lớp chuyện đến. mắt hốc và chua khi ửng ngăn giác cảm ngoài đỏ được, đầu chảy mắt Chóp mũi và nước xót chờ mũi ra không. đoàn nhà sắp tụ người trong rồi Mọi được." Nhị nói Bảo. như bên phải bảo đó Hình mật cần.
Mười năm không gặp, Hứa Nam Nam suýt chút nữa đã nhận không ra.
Người trước mắt mặc đồng phục của sở nghiên cứu, đeo kính, trông rất lịch thiệp, vậy mà lại là thằng nhóc không đứng đắn Lâm Thanh Tùng.
Hứa Nam Nam đứng trước cửa nhìn người đến rất lâu, sững sờ không dám nhận.
Lâm Thanh Tùng bình tĩnh chỉnh lại kính mắt: "Chị dâu, em biết mình rất đẹp trai, nhưng chị không cần phải nhìn em như thế này."
