Suy cho cùng, bọn họ đã ở lại nơi này nhiều năm như vậy, nếu như không có người đến đón mà phải tự về thì quá thê lương.
Lâm Trường Chinh xua tay: "Đợi thêm mấy ngày nữa đi.
Không cần gấp.""Ôi chao, được thôi, vậy thì tôi đi trước đây.
Chúng ta gặp lại ở thủ đô. ta rồi lão hồ Mấy già xuất cũng như phải tái giang chúng.
Giọng thuộc đó còn rất quen nói. ấy tràn, mặt khuôn tươi Lúc đầy trẻ tuổi đang cười đẹp trai này.." về khẽ dậy nhà Lâm, đứng Ừ Chinh: "gật, Trường nên đầu rồi. lương vợ, cảm chồng người nhìn hai rồi ngày đến thê thấy đều đi Mỗi người.
Người nông lượt trường rời lần trong đi ở. chúng vào Thanh trong ta Bách gì: "hơi, gì cái nhà có cũng Cha, thu dọn một cần Lâm không hít hết. tay gái con, nhận cẩn ấy từng Ở ngoài con rể đồ đó ông lên từng sau đỡ, tí trong người bên chạy vội đến vàng li xe thận và. ở vẫn, cứu trong sở còn Thanh Lâm chưa Tùng ra Bây nghiên giờ. chuẩn đi người đồ mình đều cũng lại Những còn thu đạc rời tự bị thập. à Thanh về nói: "Bách Lâm, Cha nhà thôi. một châm xuống Ông điếu rồi thuốc ghế ngồi." Lâm Trường bình nói tĩnh Chinh. thấy Thanh Hứa rồi Lâm, và đã bọn sự kệ đáng nên Trường ta Lâm thật Nam mắt cảm để mặc Bách vẫn Uyển còn, bụng Chinh Lý lau đây và trước bà Nam mình nước họ quá. mới bà định bà suy trải qua, định hoàn suy thể thách nghĩ nghĩ có nói lại ta Hoặc nhỏ toàn, là đã chưa ta trước đã Lâm nhen thay thử vẫn đổi như ông phải của và mệnh chút."à Ông là, ông Lâm tôi hại.""thì rồi thì tốt, Đến rồi tốt đến. chỉ được, nhà giờ cả tụ đoàn trông Bây bà ngóng ta." Uyển khóc đây áo Trường nước lên tới, tay kéo nghĩ Chinh thì Lý bật Lâm lau mắt của. của trở Chinh với Lâm mộ hâm vẻ Trường nhà về mình. rồi hu phía đang đi ôm Thanh hai Chinh, Hứa hu bình con nhìn Trường qua khóc và về tĩnh Bách, thoáng tới hút nhau Lâm Nam đang thuốc Lâm nhìn Nam mẹ lại. chuyện cảm mình khi những khó ta khi trước tin thật đã Đôi mà thấy nghĩ đây bà đến còn nhớ. nhưng điếu thuốc run lại mặt cầm, Vẻ tay ông như thường bàn lên của vẫn khẽ. nhanh nào đã gầy tướng uy người nay da hiện chạy vị dậy, lão Trường bọc mức Bách lẹ chỉ Lâm đỡ tay đến qua anh Lâm một, gầy Chinh phát mắt nghiêm còn xương ông năm Thanh chỉ là yếu già đó."
Bách dìu Nam phía Thanh Lâm mỗi đi về, bên Hứa người Nam một."Thanh Tùng. qua đã từng mấy bà ta mài trải mọi của Chuyện nghĩ suy mòn năm." Lý con ôm thảm trai bật thiết rồi Uyển khóc."mẹ Cha!" phách hăng Ông khí cửa vác ra hái túi Chu." ông ra quá chợt óc choáng ngã váng động mức chút thấy suýt đã, vì đầu nên nữa Có khi, là vừa đứng kích lẽ lên." gọi thấy ai Uyển tiếng lòng rất mình đang nghe đau đó Lý khóc thì chợt. đó nữa, Vì loạn thế nghĩ lung đến ta chuyện không tung rối mấy còn bà.""gì cái Gấp. giờ cơm Uyển ta nấu, vào đang nói về thì Ông: "bao Lâm, ông Lý chúng thấy nhà? đã ai Thế người trở những bọn già thành họ không nên cần có. gì sau Lý dài, đó nói không thở Uyển nữa. lên mình trong ngẩng mơ thật, ta Bà mà thường người đầu sự nhìn thấy nhìn thấy.." mẹ như ôm chạy đón trẻ thì ta, ngoài ơi cậu một Tùng nhưng chầm mươi vào nhà đến về đến nhà vẫn, Uyển đã tuổi Lý thấy ba chúng Lâm: "khi mình, ba Mẹ cha Thanh lòng đứa mẹ con. hu Hu. thôi nhà Về. lụy rồi tôi, này Lâm liên ông Ông đã. về nó nhiều đã rất lần ta mơ Bà.
Bởi vì Lâm Trường Chinh được khôi phục chức vụ ban đầu nên căn nhà lúc trước vẫn là của ông.
Mấy đứa nhỏ đã đi theo ông Vu và bà Vu đến đó chờ từ sớm.
Lúc đoàn người còn chưa quay về, ông Vu đã dặn dò bọn trẻ thấy người thì phải chào hỏi.
Vì vậy, khi Lâm Trường Chinh và những người khác vào nhà, ba đứa nhỏ lập tức xếp hàng hét lên: "Chào mừng ông nội và bà nội về nhà."
